Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Sát thủ của mùi hương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :

Sát thủ của mùi hương - Chương 119: Một ngày đen đủi của Tống Lục Tài(119)

Trên phố đêm,có một chiếc xe màu đen di chuyển chậm rãi trên đường,bầu trời rất tối,chỉ có ánh đèn pha oto là soi sáng rõ trước con đường đang đi.

Vô Dao vừa cầm lái vừa cười khe khẽ típ mắt,hễ cứ quay sang thấy hắn trong bộ dạng cải trang lốt con gái kia thì cô đã không nhịn nổi được cười.

Bên cạnh là Tống Lục Tài,mặt mày hắn đang nhăn nhó cùng cực,hai tay khoanh lại,ánh mắt đâm chiêu nảy rực lửa,dù bản thân đang mặc váy nhưng hắn vẫn không thể khép nép hai chân của mình và còn gác lên cần gạt số của con xe,đôi lông mày hắn chao lại,cáo gắt hỏi:

"Cô thôi đi,bây giờ tôi thậm chí còn không dám ló mặt ra ngoài,chuyện này còn chưa đủ nhục nhã hay sao hả?"

"Tôi xin lỗi,vì trông anh cứ như một cô gái khổng lồ ấy"

Cô che miệng phì cười,hắn mới hất cái mặt tự tin của mình sang một bên,nhếch môi đáp:

"Hừm,có lẽ cô không biết,khi học cấp hai thì tôi đã đạt được chiều cao của một nam sinh cấp ba rồi,nhờ lợi thế này tôi mới đứng trùm trường,chẳng có thằng nào đánh lại tôi cả"

Cô ngạc nhiên,về thành tích xấu xa của hắn cô không nghĩ hắn sẽ dám phơi bày,chẳng lẽ tên này không có liêm sỉ hay sao?

"Đừng nói nữa, anh chỉ là đang khoa trương cái xấu của mình thôi, nghe chẳng khác gì một tên du côn cả, dù sao anh cũng đang trong lốt của một người con gái, hãy khép hai chân của mình lại và ăn nói cho tử tế đi"

"Tử tế?"Hắn nhắm mắt phì cợt: "Tôi chẳng biết thế nào gọi là tử tế cả"

Hắn đáp trả rồi quay mặt đi chỗ khác,cô nhìn hắn một cái rồi nở nụ cười nhẹ.

(Mặc dù cái tên này ăn nói rất khó nghe, nhưng mình vẫn không thể ghét hắn,tại sao vậy nhỉ?)

Tại siêu thị,Tống Lục Tài vừa đẩy xe đựng hàng,hắn bắt đầu cảm thấy chán nản.

Tại sao một người như hắn lại phải vác xác đi cùng cô đến siêu thị để bây giờ đi theo cô suốt một vòng trong này để mua sắm những thứ vô bổ?

Hắn cằn nhằn lên tiếng:

"Cô cứ đi lòng vòng mãi như thế thì chừng nào mới xong hả?Mua đồ nhiều thế này,sử dụng có hết không đấy?"

Cô đi phía trước hắn,cứ thích gì thì lại bỏ vào trong xe đẩy,đến mức chất chồng hàng hóa đầy cả xe.

"Lâu lâu tôi mới đi mua sắm, anh đừng cằn nhằn với cái giọng đàn ông trong lốt phụ nữ đó nữa có được không?"

Hắn đỏ mặt đỏ mũi,nhìn xuống đùi mình,giang rộng hai chân,nắm lấy tà váy giật lên giật xuống như bị ép bức nói:

"Tôi cũng đâu có muốn,thật là xấu hổ khi phải mang cái váy mỏng toan này,cứ cảm thấy phía dưới mình thật trống rỗng,còn cái bộ tóc giả này nữa,ngứa ngáy quá đi mất"

Hắn nắm từng lọn tóc giả xoăn lọn và mềm nhũ kia giật qua giật lại,cô quay lại nhìn hắn,nheo mày nhắc nhở:

"Đừng để mọi người chú ý nữa,anh đang khiến tôi xấu hổ lây đó"

Hắn giật mình,lúc này mới phát hiện mọi người xung quanh đang chầm chầm nhìn hắn,thế là hắn bèn gục mặt xuống đất vì quá ngượng.

Tống Lục Tài của một thời chưa bao giờ ngẩn mặt xuống đất,nay lại thê thảm đến mức không dám ngóc đầu.Hắn không phục,vốn trời đất không sợ,lí nào lại sợ người phụ nữ trước mặt kia.

Hắn nhíu mày nhìn bóng lưng Vô Dao tự hỏi cô là ai?Một người con gái bình thường với mái tóc vàng óng ả ngang lưng,một người con gái bình thường với nước da trắng và đôi mắt ẩn ý nhiều biểu cảm.Hắn chú ý từng hành động của cô,khi cô đang nhón chân để lấy một gói kẹo ở kệ hàng phía trên cao,nếu bình thường mà nói hắn sẽ dùng lời lẽ châm chọc cô cho bỏ tức,nhưng không hiểu sao đây là đầu tiên hắn tự chủ động đi tới sau lưng cô,không cần nhón chân hay nhăn mặt bất lực,vẫn thản nhiên giơ tay lấy gói kẹo trên kệ hàng ấy rồi đưa xuống trước mặt cô,khẽ bảo:

"Đây này"

Cô ngạc nhiên,bèn lấy gói kẹo ấy rồi quay lại nhìn hắn,khoảng cách hai người tình cờ lại vô cùng gần gũi,cô ngẩn nhìn khuôn mặt bình thản của hắn cũng đang nhìn cô,cho đến khi hắn cảm thấy khung cảnh này có chút kì lạ,bèn bối rối lùi người ra phía sau,mặt có chút ửng đỏ,ngượng ngập lấp mấp:

"Đừng...đừng hiểu lầm,chỉ là tôi thấy con vịt lùn như cô có lấy gói kẹo cũng không xong nên giúp cho cô thôi"

Cô ngạc nhiên trước biểu cảm của hắn,nhưng cũng bèn cười nhẹ nói:

"Cảm ơn"

Ra khỏi siêu thị,hắn vác mấy túi đồ nặng nề không xuể,nhìn cô đang đi dong dong trước mặt mà không cầm lấy một món,hắn nhướn mày cằn nhằn:

"Này,ít nhất ra cô phải xách phụ tôi đi chứ?"

Cô quay lại,châm chọc hắn hỏi:

"Tại sao tôi lại phải làm việc đó hả?Tên nhà nô kia"

"Cái gì?"

Hắn tức giận,nhưng vì không muốn mọi người đi đường chú ý đến nên mới gắng gượng cho qua,phải nhẫn nhịn,nhất định phải nhẫn nhịn.

(Cô ta đúng là loại phụ nữ độc ác, mình phải nhanh chóng nghĩ cách nào đó rồi rời khỏi đây thôi)

Bất chợt có hai thanh niên lạ mặt từ đâu đó đi tới, cố tình chặn đường Vô Dao rồi hỏi:

"Yo,bọn anh thấy hai em thật xinh đẹp,làm quen được không?"

"Tránh ra"

Cô nheo mày khó chịu,tên đó bất chợt đưa tay đến vuốt cằm cô bảo:

"Thôi nào,bình tĩnh đi,bọn anh chỉ muốn xin số thôi mà,làm gì căng"

Cô hất tay tên đó, buông lời chế giễu:

"Đừng để tôi phải động thủ,tốt nhất mấy người nên về nhà soi gương đi,bởi vì tôi cảm thấy rất buồn nôn đấy"

Tống Lục Tài đứng phía sau cô,hắn phải thán phục trước phản ứng lạnh nhạt của cô với mấy tên quấy rối nên bèn nhủ thầm:

(Phải rồi,người như cô ta đâu có dễ đụng đến,chắc sẽ cho hai tên kia ăn đòn nhừ tử, mình cũng không tốn sức phải ra tay)

Hắn muốn trả đũa cho cô xử lí bọn này một mình,còn hắn chỉ việc ung dung ra dáng một thiếu nữ hiền lành rồi đứng phía sau cô xem một vở kịch free không cần lấy phí.

Nào ngờ còn có thêm một tên khác xuất hiện phía sau hắn,bất ngờ giơ tay vỗ vào mông hắn cái "bép" rồi nói:

"Cô em này cao quá,đúng gu của tao nè"

Sau cái vỗ ấy Tống Lục Tài như đứng hình,Vô Dao thì ngạc nhiên quay ra sau,bất ngờ đã thấy sắc mặt hắn tối đen như quạ,hai tên đồng bọn phía trước cũng thất thần hoảng hốt,trỏ tay lên tiếng:

"Cô ta...cô ta..."

"Sao vậy?"

Tên kia vẫn ngờ nghệch,cho đến khi Tống Lục Tài quay mặt lại,người hắn bộc phát nồng nặc sát khí hắc ám,dù hai tay đang cầm đồ đạc nhưng hắn vẫn không muốn bỏ xuống để xử lí lũ này.

"Nhãi ranh"

Hắn lườm mắt,tên kia chốc đã run sợ bần bậc như cầy sấy.Chưa kịp phản ứng,hắn đã bị Tống Lục Tài đột ngột vung chân đá vào bụng rồi biến bay mất dạng.Hai tên còn lại thấy vậy hoảng hốt sợ hãi như nhìn thấy ma,vội vã quay lưng bỏ chạy vẫn không ngừng la hét kêu cứu.

"Ahhh...cứu tôi với, có quỷ a!"

Bóng dáng của mấy tên gây rối đã biến mất,Tống Lục Tài lúc này thất thần,mặt hắn tái nhợt đi,cơ thể như run lên,ngồi xỏm xuống lẩm bẩm:

"Thật là kinh tởm,đây là lần đầu tiên ta bị một thằng chó nào đó vỗ vào mông,tệ thật,sao lại bi đát thế này chứ?"

Vô Dao đi tới,cúi xuống ngang mặt hắn hỏi:

"Anh sao vậy?Lúc nãy anh đá mạnh quá, tên đó không biết có sao không nữa?"

"Mẹ kiếp,hắn dám làm điều đó với tôi, không chết là may rồi"

Hắn gào lớn,cô đành thở dài,bèn cầm giúp hắn một túi đồ trên tay rồi đứng dậy quay lưng bảo:

"Đi thôi,dù sao cũng chỉ là mấy tên gây rối, lần sau anh hãy nhẹ tay một chút với chúng là được rồi"

Hắn đứng dậy co bàn tay nắm chặt,uất ức nói lớn:

"Hừ,nếu có lần sau tôi sẽ tiễn những tên đó xuống địa ngục 18 tầng không ngóc lên nổi"

Một tiếng sau,hai người ngồi ở ghế đá công viên,Vô Dao vừa liếm que kem trên tay mình vừa hỏi:

"Anh thật sự không ăn kem sao?Ngon lắm đấy"

Hắn ngồi bên cạnh khoanh hai tay,nhắm mắt bảo:

"Đó là thứ đồ ăn dành cho con nít, ăn nhanh đi rồi còn về nữa"

"Nhưng tôi cố tình ra công viên ngồi mà"

Cô ngước mặt lên trời,hắn ngạc nhiên liếc mắt hỏi:

"Là ý gì?"

Cô rũ mắt cười nhẹ,những gì cô muốn là có ai đó ở bên cạnh mình,cùng mình đi mua sắm,cùng mình ăn cơm,và cùng mình đi dạo.Rồi cô nhìn sang hắn,tự hỏi phải chăng đây chính là cảm giác mà cô luôn tìm kiếm?

Nhìn thấy que kem bị gió thổi qua mà chảy thành nhiều vệt dọc xuống tay cô, hắn nhướn mày cân nhắc:

"Xem kìa, kem chảy hết cả rồi"

Thấy vậy cô lật đật liếm lấp nó, nhưng hễ liếm bên này thì bên kia lại chảy xuống, khiến hắn ngồi bên cạnh cũng phải khó chịu cằn nhằn:

"Thật là vụng về,cô liếm như vậy thì chừng nào mới xong hả?"

Hắn bất chợt giơ tay đến nắm lấy cổ tay cô rồi tiến mặt tới,cô giật mình,ngỡ rằng hắn sẽ liếm phụ que kem ấy nên cô đỏ bừng mặt,nhưng không như tưởng tượng,chỉ hai giây sau, hắn đã hả hốc họng rồi nốc luôn cả que kem đi khiến cô giật mình:

"Ơ này, anh ăn cả que như vậy không lạnh sao?"

Cô nhìn hắn,sắc mặt từ bình thường đã chuyển sang màu trắng bệch,mồm thì lại dồn cả một đống kem bên trong không tan chảy hết.

"Ứm ứm"

Hắn lúng túng như muốn nôn ra,bèn khóa mồm khóa miệng lại rồi xoay sang bên kia nghĩ:

(Chết rồi,tại sao mình lại hồ đồ như vậy? Lạnh quá!!!)

Hồn phách hắn như muốn gào thét vì cơn buốt,cô thì lây vai hắn,lo lắng hỏi:

"Này,anh có sao không? Kem đã tan ra hết chưa vậy?"

Cũng may hắn đột ngột nuốt đi được và vừa mừng rỡ vì bản thân vẫn còn sống,nhưng miệng hắn bây giờ đã tê cóng,cả hàm vừa buốt vừa ê ẩm,cô nheo mày trách mắng:

"Anh có thèm thì tôi sẽ mua cho anh, sao lại ngu ngốc đi cho cả một que kem vào miệng chứ?"

"Không phải là tại cô sao? Đừng ăn cái thứ đó nữa, bây giờ miệng tôi đều lạnh cóng cả rồi"

Hắn quay sang nhăn mặt quát tháo, hơi lạnh từ miệng hắn cũng toát ra vào mặt cô khiến cô có thể cảm nhận được,cô giơ tay lên miệng bật cười nhẹ,hắn nhướn mày hỏi:

"Cười cái gì?Bộ tôi nói không đúng sao?"

Đột nhiên có một cô bé đi tới, trỏ tay vào tư thế ngồi của hắn nói:

"Chị ơi, mẹ em dạy con gái mặc váy không được ngồi bành ra như thế, nếu không sẽ rất xấu"

"Hả?"

Hắn cau mày,quay lại nhìn cô bé rồi cố tình giật váy của mình lên,không ngại xấu hổ bảo: "Này nhìn đi"

Cô bé nghệch mặt ra,sau đó khóc lóc hét toáng lên gọi mẹ: "Á...mẹ ơi, huhu"

"Đồ ngốc, anh đang làm cái gì thế hả?"

Cô quát vào mặt hắn,trước khi mẹ cô bé đi đến, Vô Dao đã nhanh chóng đứng dậy rồi kéo tay hắn ta bỏ chạy mất dạng.

...

(Thật là xấu hổ, lẽ ra mình không nên cho anh ta ra ngoài mới đúng)

Cô đỏ mặt vừa ngượng vừa lái xe, hắn ngồi phía sau vẫn trong phong thái banh chân ra,tay gỡ lên gỡ xuống tà váy của mình đùa nghịch thì cô nhướn mày lên tiếng:

"Anh đừng có hành động quái đản nữa được không? Tôi không ngờ anh lại làm vậy trước mặt một cô bé"

Hắn nhã cợt,mới chịu buông tay khỏi tà váy nói:

"Tôi sẽ không hành động như vậy nếu như tôi ăn mặc bình thường"

"Được thôi, anh có thể mặc như thế nếu như anh thật sự đã đến lúc muốn đi tù"

"Thôi bớt lèm bèm đi, tôi đang muốn về nhà và thay cái bộ dạng này ra cho khuất mắt"

"Không được, anh không thể làm thế nếu như anh còn muốn ở nhà tôi"

Đột nhiên cô phản ứng mạnh mẽ, hắn bèn cau mày nghi vấn:

"Tại sao?"

"Nếu có gặp anh trai tôi, làm ơn hãy cư xử cho giống một cô gái vào, tôi sẽ nói lí do rằng anh bị cảm nên không thể nói chuyện được, anh ấy sẽ không nghi ngờ đâu"

"Hừ, gia đình của cô đúng là phiền phức, anh cả của cô từng là một tay đua xe thượng hạng với tôi đấy"

Hắn hất mặt tự cao nói, cô ngạc nhiên:

"Ý anh là anh hai tôi à?"

"Phải, ba năm trước hắn và tôi tham gia vào một giải đấu đua xe thể thao, rất đông người chứng kiến"

"Vậy là ai thắng hả? Là anh của tôi đúng không?"

Cô cười phấn khích hỏi, nghe vậy hắn mới ngượng gãy má nói:

"Đúng...đúng là như vậy nhưng...nhưng chỉ là tôi cố tình thua thôi, cô đừng tự cao quá"

Cô bật cười:

"Nói mới nhớ, lâu quá rồi tôi không đến nhà anh ấy, không biết anh ấy sống một mình có ổn không?"

Nghe vậy Tống Lục Tài bắt đầu nheo mày,dần nhận ra ý định của cô.

(Lẽ nào cô ta tính đến nhà Quân Thần Dương?Không được, mình phải làm cho cô ta bỏ ngay ý định đó)

Hắn xòe tay lên tiếng:

"Mặc kệ hắn, đàn ông thường thích sống một mình tự lập, tôi hiểu hắn ta quá mà"

"Được rồi, tôi sẽ đến nhà anh ấy"

Nghe vậy hắn giật mình,chòm người lên hàng ghế ngồi của cô phản đối can ngăn:

"Này, cô đừng có đùa chứ, tôi không muốn"

Đột nhiên cô đạp phanh thắng gấp khiến chiếc xe bị chao đảo rồi dừng lại. Mặc kệ an uy của Tống Lục Tài dù hắn đang nhào đầu về phía trước rồi đập mặt vào kính xe la hét ầm ĩ:

"Cô làm cái quái gì vậy? Sao lại dừng đột ngột như thế chứ?"

Hắn ngẩn mặt lên định hình lại tư thế thì đã thấy cô mở cửa xe leo ra ngoài, cô bảo:

"Nhưng tôi lỡ tới rồi, không vào cũng không được"

"Gì chứ?"

Hắn kinh hoảng, bước xuống xe đã thấy mình đang đứng sờ sờ trước nhà Quân Thần Dương, hắn liền co bàn tay lên nhìn cô cộc cằn hỏi:

"Hừ, vậy ra cô đã cố tình lái xe đến đây chứ gì?"

"Thì tôi muốn gặp anh của mình mà, có gì sai chứ"

Cứ thế cô đi đến cổng ấn chuông,Tống Lục Tài lại lo sợ bản thân sẽ bị Thần Dương nhận ra nên hắn gượng gập quay đi, bèn mở cửa xe leo lên nói:

"Thế cô vào đi, tôi sẽ chờ bên ngoài xe cho"

Cô cau mày,bèn quay lại khoác lấy tay hắn trở vào trong bảo:

"Đừng có trốn, anh sợ gì ở anh hai tôi chứ, với lại anh đang trong lốt phụ nữ, anh ấy sẽ không nhận ra đâu"

"Không...không"

Hắn liên tục từ chối, đẩy cô ra quát:

"Cô đừng ép tôi, tôi tuyệt đối không vào"

"Tíng tong tíng tong" Tiếng bấm chuông cứ liên tục vang lên. Thần Dương đã bật camera trên màn hình tivi lên xem, anh đang rất thản nhiên không biết là ai đến thì bất chợt giật mình.

Trên màn hình là hai người phụ nữ đứng bên ngoài cổng, lại còn đang lôi kéo giằng co gì đó thì anh sực ngạc nhiên.

"Đó chẳng phải là Dao Dao sao? Chết rồi, tại sao nó lại đến đây?"

Anh lật đật, vội vã chạy vào bếp thì đang thấy Tư Đồng đứng pha trà, đúng lúc cô cũng quay lại, mỉm cười nhìn anh hỏi:

"Em pha trà xong rồi, anh muốn uống thử không?"

Chợt anh bật giật, bèn cúi mặt nhủ thầm:

(Không được, mình sẽ giấu chuyện này đến bao giờ? Mình càng không có can đảm đối mặt với nó, nhưng mình cũng không thể để Tư Đồng chịu thiệt thòi được)

Tư Đồng nhìn anh, ngờ ngạc hỏi:

"Có chuyện gì à?"

Bất chợt anh quay đi bảo:

"Nhà có khách đến, em pha thêm hai ly nữa đi"

Cô ngạc nhiên,vì đây là lần đầu tiên anh để cho cô ở lại đây khi nhà có người đến,thông thường thì anh đã bay vào lôi cô lên phòng sau đó đóng cửa lại,dặn dò kĩ lưỡng không được ra.

Tư Đồng cảm thấy lạ,nhưng cũng đành gật đầu mỉm cười:

"Được, chờ em một lát"

Phía ngoài cổng nhà, Vô Dao cứ mãi ấn chuông, Tống Lục Tài thì đứng bên cạnh khoanh hai tay cười thầm đắc ý bảo:

"Chắc là anh trai cô không có ở nhà rồi, về thôi"

Đột nhiên Thần Dương từ xa đi đến, thấy vậy Vô Dao mới sực ngạc nhiên lên tiếng:

"May quá, anh ấy ra rồi"

"Cái gì?"

Tống Lục Tài kinh ngạc,nhìn sang đã thấy Thần Dương tiến tới mở cổng thì hắn cũng quay mặt đi chỗ khác, chỉnh trang lại mái tóc giả của mình trở nên rối bời nghĩ:

(Chết rồi,hắn mà phát hiện được cái mạng của mình sẽ đi về đâu đây?)

Cánh cổng mở ra,Thần Dương vẫn điệu bộ lạnh lùng như ngày nào, bật hỏi:

"Dao Dao, em đến đây làm gì?"

Cô nheo mắt, cảm giác như mình không được chào đón, bèn hỏi ngược:

"Em đi với bạn sẵn tiện ghé qua đây thăm anh không được sao?"

"Bạn?"

Thần Dương bèn nhìn sang cô gái cao lớn đứng bên cạnh Vô Dao, tóc tai rối bù lòa xòa che khuất mặt.

"Đây là bạn của em sao?"

Vô Dao gật đầu, bèn kéo tay Tống Lục Tài quay lại đối mặt với Thuần Dương giới thiệu:

"Phải, đây là Lục Nhi, cô ấy hơi ngại nên anh đừng để ý"

Thuần Dương chợt nhìn hắn chầm chầm,còn hắn thì cúi mặt xuống đổ mồ hôi đẫm trán như mưa,thân thể hắn cứng nhắc,trong lòng hắn chỉ đang thầm cầu nguyện để mau chóng bước qua ải này.

"Vào nhà đi"

Bỗng Thần Dương quay lưng bảo, Vô Dao bật cười dạ vâng rồi đã lẽo đẽo đi theo anh.

Hắn ngạc nhiên rồi mừng thầm,vậy là anh không nhận ra hắn,vậy là anh không hề biết hắn chính là Tống Lục Tài.

Ấy chỉ thế thôi hắn đã mừng thầm cười đắc ý,Vô Dao đi được một đoạn không thấy hắn thì bèn quay lại gọi:

"Lục Nhi, đi thôi"

Trong phòng khách, Vô Dao ngồi xuống ghế sofa mới ngạc nhiên,mọi thứ xung quanh đều sạch sẽ đến mức không thấy lấy một hạt bụi,phong cảnh tẻ nhạt bấy giờ lại được trang trí bằng các chậu hoa cỏ khắp nơi khiến cô không ngờ đến.

"Lâu quá không đến thăm anh, xem ra anh sống một mình vẫn ổn nhỉ?"

Thần Dương vừa ngồi xuống ghế đối diện, nhắm mắt chậm rãi đáp:

"Không hẳn là vậy, nhưng bạn của em có vấn đề gì sao?"

Bất chợt anh nhìn Tống Lục Tài, thay vì ngồi cùng anh và Vô Dao thì hắn lại chọn cách ngồi phía sau cô để che khuất tầm nhìn của Thần Dương đang đâm đâm nhìn về hắn.

Tuy nhiên nghe anh hỏi vậy, hắn đã giật mình nên co cứng người, Vô Dao bật cười giải thích:

"À thật ra cô ấy bị cảm, nên là không dám tiếp xúc gần với anh đấy mà"

Tống Lục Tài cũng phối hợp ăn ý,vờ đưa tay lên ho khụ khụ trong khi mặt hắn đang chuẩn bị biến sắc vì cái ánh mắt lạnh lẽo của Thần Dương đang nhìn hắn chầm chầm.

Đột nhiên Vô Dao nghe thấy có tiếng lục đục gì đó trong bếp,cô ngạc nhiên hỏi:

"Anh hai, chẳng phải anh sống một mình sao? Em nghe thấy có tiếng động trong bếp"

Cô vừa dứt lời, một tiếng "rốp" vỡ ly đã vang lên,cô giật mình,Thần Dương chưa gì đã đứng dậy lao vào nhà bếp mất dạng trong lo lắng.

Thấy lạ Vô Dao cũng lật đật đuổi theo, hai người chạy vào bếp, chợt đã thấy Tư Đồng đang loay hoay với cái cốc không cẩn thận làm vỡ nằm dưới sàn, lại còn cúi xuống nhặt mảnh sành lên thì Thần Dương đã lên tiếng can ngăn:

"Đừng động"

Tư Đồng giật mình, đúng lúc Vô Dao cũng bước vào, sực ngạc nhiên nhưng không dám hỏi,chỉ có thể tự nhủ lòng hỏi chính mình:

(Cô gái này là ai?)

Cô nhìn Thần Dương đang đi tới rồi cúi xuống mặc tay trắng thu dọn các mảnh cốc dưới đất.

Tư Đồng mới cảm thấy có lỗi, bèn rũ mắt lên tiếng:

"Em xin lỗi, em lại không cẩn thận nữa rồi"

Thần Dương bỏ các mảnh sành vào túi nhựa rồi đứng dậy bảo:

"Đây là cái 25 trong tháng em làm vỡ rồi, lần sau đừng nhặt chúng,để anh làm là được"

"Ừm...nhưng cô gái phía sau anh là ai vậy?"

Tư Đồng lúc này mới chuyển mắt sang nhìn Vô Dao hỏi,Thần Dương không do dự đáp:

"Là em gái anh"

Vô Dao sực kinh ngạc, dần nhận ra nên hốc mồm:

"Anh hai, đừng nói cô gái này là..."

"Phải, như em nghĩ đấy, bọn anh đã sống chung với nhau mấy tháng rồi"

Thần Dương nhắm mắt thản nhiên đáp,không ngờ sau câu nói ấy của anh thì cô em gái mình lại đang chao đảo về sau trong cú sốc choáng ngợp.

"Anh nói cái gì?Không...không thể nào"

Tại phòng khách

"Woa, tôi không ngờ em gái của Thần Dương lại xinh đẹp đến vậy"

Tư Đồng biểu ý khen ngợi,Vô Dao chéo chân khoanh hai tay lại, lườm Thần Dương một phát trách móc:

"Vậy ra anh Tường đã biết chuyện này từ lâu, tại sao anh không nói cho em biết hả?"

Thần Dương vẫn ung dung nhâm nhi tách trà nóng trên tay, trả lời:

"Hôm nay em cũng đã biết rồi còn gì, anh không nói lại lần hai đâu"

Cô nheo mày chòm người tới nói lớn:

"Nhưng anh đã bí mật chung sống với một cô gái lâu như vậy, em thật sự rất thất vọng về anh"

Tư Đồng nhìn hai người, sau đó chắp bàn tay lên đan vào nhau mỉm cười nói:

"Cô đừng trách anh ấy,tôi đã nghĩ anh ấy có lí do gì đó mới không công khai tôi trước mặt ai khác,nhưng bây giờ tôi vui lắm"

Vô Dao bèn khoanh tay cười nhạt:

"Phải rồi,cách đây nhiều năm trước anh ấy đã bị ba ép hôn..."

Bất chợt Thần Dương lườm cô một phát,cô giật mình,chỉ cần nhìn vào ánh mắt đó cô cũng biết anh nói gì. Đó là "chuyện không nên kể thì đừng nhắc".

Thế là cô bèn im lặng đi, Tư Đồng thấy lạ bật hỏi:

"Ơ sao vậy? Lúc này cô nói anh ấy thế nào?"

Vô Dao lắc đầu, mỉm cười đáp:

"Không có gì, lúc trước cô sống ở đâu vậy?"

Tư Đồng thành thật trả lời:

"Tôi sống trên một hòn đảo, hằng ngày đều có thể ra ngoài ngắm biển và bắt cá, thích lắm đấy"

Bỗng Vô Dao ngạc nhiên,nhưng Thần Dương chợt khẽ nhỏ giọng nói:

"Dao Dao, đừng để ý"

Anh cố tình nói vậy là vì tính của Tư Đồng khá ngây thơ,nên không hiểu những chuyện mình đang nói thật ra là một điều kì lạ đối với người khác.

Sau khi biết tin cả hai anh trai mình đều có bạn gái, Vô Dao đã bắt đầu suy nghĩ về cuộc đời mình. Nếu cả hai người anh đều kết hôn,cô sẽ trở thành một con cẩu độc thân như các bạn học hồi nhỏ đã trêu chọc cô.

Bất chợt Tống Lục Tài đứng dậy, đổ mồ hôi rồi ghé sát tai Vô Dao, khẽ thì thầm:

"Tôi đi vệ sinh một chút"

Cô ngạc nhiên, bèn nhìn Thần Dương bảo:

"Anh hai, Lục Nhi cô ấy nói muốn đi vệ sinh, để em dẫn cô ấy đi nhé, ở trên tầng hai đúng không?"

Cô đứng dậy, đột nhiên Tư Đồng lên tiếng:

"À không,để tôi đưa cô ấy đi cho, cô cứ lại trò chuyện với Thần Dương đi"

Nhưng Thần Dương đã đứng dậy bảo:

"Em và Dao Dao cứ trò chuyện đi, sẵn tiện anh cũng định đi vệ sinh, anh sẽ dẫn bạn em đi nhờ"

Rồi anh tiến tới lườm Tống Lục Tài một phát, nhỏ giọng bảo:

"Đi"

Hắn bật giật mình, cái lườm và chất giọng sắc lạnh đó khiến con người hắn như muốn đóng băng.

(Không lẽ hắn đã nhận ra mình? Không thể nào,chắc chắn là mình tưởng tượng,mình cải trang hoàn hảo thế này,sao mà nhận ra được chứ?)

Về đầu trang
Về đầu trang