Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Sát thủ của mùi hương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :

Sát thủ của mùi hương - Chương 120: Một đêm dài (120)

Tống Lục Tài đành phớt lờ suy nghĩ lo lắng của mình mà đi theo Thần Dương mất, Vô Dao cảm thấy hơi lo lắng nên co ro tay chân ngó theo thì Tư Đồng nhìn cô bật hỏi: "Có chuyện gì sao?"

Vô Dao ngạc nhiên quay sang, bèn cười gượng đáp: "À không, không có gì"

Thần Dương đưa Tống Lục Tài đến trước một nhà vệ sinh có hai phòng, sau đó anh lạnh lùng bảo:

"Bên trái là nữ, bên phải là nam, đi bên nào cũng được"

Nghe vậy hắn gác ngón tay lên miệng nhắm mắt cười hiền, ưỡn giọng thục nữ đáp: "Anh nói gì vậy? Tôi là con gái nên sẽ đi bên nữ rồi"

Thế là hắn chọn đi vào trong nhà vệ sinh nữ, Thần Dương bèn nhìn theo bóng lưng hắn mà nheo mày.

Trong nhà vệ sinh, hắn đứng trước bồn rửa tay, dù đã xả nước róc rách rất lâu nhưng hắn vẫn không thể rửa hết được đống mồ hôi đang chảy đầm đề trong lòng bàn tay mình, thâm tâm hắn bây giờ vừa sợ sệt vừa bối rối.

"Tên Thần Dương thật đáng sợ, mình phải tìm cách nào đó rồi đi thật nhanh thôi, nếu hắn phát hiện ra, mình sẽ toi đời mất"

Sau một lúc hắn mới thong thả ra khỏi toilet, tuy nhiên vẫn còn thấy Thần Dương đứng ở đó, anh đang dựa lưng vào tường khoanh hai tay, đôi mắt nhắm nghiền đi, cứ như vừa chờ đợi hắn vừa thảnh thơi chợp mắt một hồi. Tống Lục Tài giật mình, đờ người ra nghĩ:

(Tại sao hắn vẫn còn ở đây?)

Thế là hắn lật đật đi thật nhanh vụt qua anh trong thân thể cứng nhắc, bỗng anh mở mắt ra, liếc sang đã thấy hắn đang đi ngang qua mình, bèn lên tiếng:

"Không định trò chuyện chút sao? Ngươi đang sợ hãi, ngươi muốn trốn tránh ta đến vậy à?"

Tống Lục Tài bật giật đứng lại, to mắt đờ người ra nhủ thầm:

(Vậy là hắn đã phát hiện ra mình, tệ thật)

Nghĩ được một lúc, hắn mới nhắm mắt chao mày đi sau đó nở nụ cười nhạt, tránh cũng không tránh được, Thần Dương vốn có giác quan rất nhạy bén, hắn muốn qua mặt anh đã điều không thể, hắn quyết định thừa nhận, bèn quay lại trả lời:

"Anh nghĩ sao cũng được, dù sao tôi đã tới bước đường cùng rồi"

Thế mà chỉ vừa dứt lời, hắn đã bị Thần Dương lao tới đấm vào má một phát văng ra đất, bộ tóc giả trên đầu hắn cũng vì vậy rơi đi, hắn nhanh chống ngồi dậy, một tay xoa vết sưng phù trên mặt mình, một tay giơ lên che chắn trong khi Thần Dương đang nóng giận tiếp tục đi tới hắn.

Tống Lục Tài biết nhất định anh sẽ đánh hắn liên hoàn thậm chí là giết bỏ, giọng hắn dốc hơi, không nhanh cũng không chậm, dù vậy hắn cũng phải cố gắng giải thích:

"Tôi biết anh sẽ tức giận khi tôi tiếp xúc với em gái anh, nhưng hãy thôi đi, tôi không có ý gì với cô ta cả"

Thần Dương chợt đứng lại, giương ánh mắt vô cảm nói

"Ngươi đang lợi dụng em gái ta ban cho mình chỗ ẩn náo sao? Khuôn mặt của ngươi đang bị cảnh sát truy tìm,ngươi không thể về nhà,càng không có ai giúp đỡ nên ngươi đã lợi dụng Dao Dao"

Hắn vẫn bình tĩnh đứng dậy, tay gạc vệt máu dưới cằm mình, liếc mắt chỗ khác nói

"Tôi không lợi dụng cô ta, tôi và cô ta đã có một giao kèo, đừng có nói bừa"

"Giao kèo?" Thần Dương lẩm bẩm cười nhạt, sau đó căng hai mắt ra nói lớn:

"Dù thế nào đi nữa cũng đừng lôi Dao Dao vào chuyện của ngươi, nếu bị phát hiện con bé sẽ dính phải tội bao che cho tên tội phạm lẩn trốn, ngươi nghĩ mình sẽ thoát khỏi pháp luật được sao?"

Với trách nhiệm của một người anh trai, chẳng có ai sẽ yên tâm yên mắt để em gái mình rơi vào một tên bại hoại, Thần Dương cũng thế, dù bản tính anh luôn tỏa ra lạnh nhạt với gia đình của mình, nhưng anh vô cùng yêu thương em gái.

"Tôi sẽ không để điều đó xảy ra, tôi đã nợ cô ta quá nhiều từ lần đầu mới gặp, nhưng tôi thề tuyệt đối sẽ không để cô ta dính vào chuyện của Tống Lục Tài này"

Hắn phất tay một cái khẳng định cam kết, lời nói lớn không chút bỡn cợt.

Nhưng Thần Dương không hề tin, anh bất ngờ tiến tới giật lấy cổ áo hắn, giọng anh khàn đi, tức bực gào thét.

"Câm miệng, ngươi chỉ được cái nói phét, đã bao giờ ngươi vì ai đó mà hi sinh chưa?"

Hắn sực ngạc nhiên, hai mắt giản to sau câu hỏi ấy, hắn chưa bao giờ biết hi sinh vì ai, và hắn chỉ quan tâm đến lợi ích của bản thân mình. Bầu mắt hắn tối sầm đi, mấp môi đáp

"Tôi không thể ngu ngốc để chết vì ai đó, tôi không thể"

Thế mà chưa gì Thần Dương đã nghiếng răng phẫn nộ.

"Tên khốn, ta đã cảnh cáo ngươi ngay từ đầu, ai cũng được đừng là Dao Dao, không nghe sao?"

Anh tiếp tục đấm vào bụng hắn ba cái liên hoàn, hắn hộc máu lẫn nước bọt, dù vậy cũng không rên rỉ hay chống trả.

Vì nghe thấy tiếng ẩu đả phát ra từ nhà vệ sinh nên Vô Dao và Tư Đồng đã hấp tấp chạy vào xem.

Khi cô vừa bước chân đến, cũng là lúc Tống Lục Tài bị Thần Dương đá thêm một phát vào mặt, hắn văng cả người rồi lăn tới chân cô.

Cô kinh ngạc, nhìn khuôn mặt rướm máu của hắn, bầm dập lại xay xát, nó khiến lòng cô đau như cắt, người cô run lên từng cơn, Tư Đồng thì đứng bên cạnh che miệng hốt hoảng.

"Chuyện gì đang xảy ra vậy?"

Thần Dương thì lại đứng giương mắt, khí lực nóng giận vẫn chưa nguôi đi.

"Dao Dao, hãy tránh xa tên này ra, hắn đã lợi dụng em cho hắn chỗ ẩn nắp, hắn là người xấu"

Cô không quan tâm đến lời nói của Thần Dương, bèn ngồi xuống đỡ Tống Lục Tài ngồi dậy hỏi: "Anh không sao chứ?"

Tống Lục Tài bật phát cười nhạt, miệng hắn toàn là máu, dù vậy hắn vẫn không rên than hay quỳ gối cầu xin tha cho.

"Không thấy sao...mà...còn hỏi?"

Hắn nheo hai mắt nặng nhọc nói, Vô Dao bèn nhìn Thần Dương cau mày

"Anh làm gì vậy? Tại sao lại đánh anh ta?"

"Em không hiểu sao, anh biết rõ hắn hơn em rất nhiều, hắn là một kẻ lưu manh không có tính người, và hắn đã lợi dụng em nhằm trốn tránh khỏi cảnh sát"

Bỗng cô nhăn mặt, quát tháo

"Em biết, dù cho anh ta rất cộc cằn thô lỗ, nhưng em vẫn không màng tới, và em chấp nhận bị lợi dụng"

"Gì chứ?" Anh ngạc nhiên đờ người ra, cô bật khóc nói:

"Em chấp nhận điều đó, vì thế anh đừng quan tâm đến em, cũng đừng đánh anh ta nữa"

Nói xong cô cố đỡ Tống Lục Tài đứng dậy bảo: "Máu bám lấy tôi, tôi đưa anh về"

Hắn sực ngạc nhiên, dù máu đang tuôn ra khỏi khóe miệng, nhưng đồng tử hắn vẫn nhìn thấy rõ ràng cô đang khóc nên không ngừng nghi vấn.

Tại sao? Sao cô lại ngu ngốc như vậy? Vì một tên khốn như tôi sao?

Hắn nhủ thầm cho đến khi cô dìu hắn đi từng bước chân,Thần Dương vẫn không tin vào sự thật, anh cho rằng Vô Dao đang lầm tưởng cảm xúc của mình, nên vẫn đứng phía sau cô nhất quyết can ngăn.

"Dao Dao, em nghĩ mình đang làm điều ngu ngốc gì vậy? Em và hắn không thể, mãi mãi vẫn không thể, em hãy tỉnh táo lại đi"

Bất chợt cô dừng chân, nghoảnh mặt lại nhìn anh bằng ánh mắt không cảm xúc.

"Đừng xen vào chuyện của em, hôm nay đến đây là đủ rồi"

Anh sửng người, thái độ thờ ơ và lạnh lùng đó đã khiến anh tê dại, bầu mắt anh tối sầm đi, khóe môi dần cong lên cười lạnh.

"Tùy em, miễn là em không hối hận"

...

"Ngu ngốc, cô đang thương hại một kẻ như tôi sao? Có phải cô nghĩ tôi sắp lâm vào đường cùng nên mới khóc đúng không?"

Hắn nằm lê la trên ghế xe với bộ dạng thân tàn ma dại, dù vậy mắt vẫn liếc sang nhìn cô đang nắm vô lăng lái xe lớn tiếng trách mắng.

Cô im lặng một lúc, cô đã suy nghĩ rất nhiều từ lúc mới rời khỏi nhà Thần Dương, dù cho bầu trời đêm đây có lạnh lẽo bao nhiêu, nhưng chỉ thâm tâm cô mới biết mình phải nên làm gì.

"Tống Lục Tài" Cô lên tiếng gọi, đây là lần đầu tiên cô gọi tên hắn,hắn ngạc nhiên,bèn nheo mày hỏi ngượng: "Gì hả?"

"Tôi xin lỗi" Cô đáp, hắn bèn bật cười "hực" một tiếng rồi nhếch mép bảo:

"Đừng nói nữa, tôi đã làm nhiều chuyện vô đạo đức trước đây, và tôi chẳng có gì luyến tiếc khi chết trong một hoàn cảnh nào đó"

Bất chợt cô tấp xe vào lề đường, hắn khó hiểu, đã thấy cô quay mặt ra sau khóc lóc nhìn hắn nằm trên ghế xe quát lớn

"Tôi biết mình rất ích kỉ, nhưng xin anh đừng chết có được không?"

Người hắn đờ ra, nhủ thầm tự hỏi tại sao cô lại khóc? Tại sao cô lại cầu xin hắn một điều vớ vẩn như vậy?

Hắn không dám tin nên chậm rãi ngồi dậy, nhìn cô cười nhạt bảo

"Cô đừng làm tôi suy nghĩ thành một lí do khác, cô và tôi không thể"

"Tôi biết" Cô rũ mắt đi rổi thở dài.

"Đúng là giữa chúng ta không có điểm tương đồng, nhưng không hiểu sao tôi không thể dừng việc ngừng quan tâm lo lắng cho anh, tại sao vậy?"

Nghe cô hỏi thế thì hắn bèn khoanh tay nhíu mày, còn thản nhiên khuyên nhủ.

"Thế nên tôi mới khuyên cô đừng khóc vì một kẻ như tôi, cô sẽ hối hận vào một ngày nào đó vì đã cải lời anh trai mình"

Cô bắt đầu nheo mày tức giận

"Nhưng anh nghĩ mình có thể từ chối tôi sao? Đó là cảm xúc của tôi"

Sau đó cô bèn rời khỏi ghế lái, bò xuống hàng ghế sau của hắn thì hắn sực ngạc nhiên, hai mắt mở to cau mày hỏi

"Này này, cô bò ra sau làm gì vậy hả?"

Cô quỳ gối trước hắn, hai mắt lộ rõ vẻ nghiêm túc, còn hắn thì đỏ mặt lúng túng hỏi

"Cô nghĩ mình đang làm gì vậy? Tự nhiên lại quỳ trước mặt tôi, muốn gì hả?"

"Tôi đang muốn thể hiện cảm xúc của mình"

Rồi cô đột ngột áp đầu vào bụng hắn, vòng hai tay ôm chặt lấy hông hắn khiến hắn giật mình.

"Chính là như vậy, anh hiểu không?"

Cô nhắm mắt nói, hắn thì nghệch mặt ra gãy má hỏi

"Là sao? Hay cô tưởng tôi là cái lò sưởi?"

"Anh đúng là..."

Cô nhíu mày, tốc thần đứng dậy nhưng đầu lại va phải trần oto, cô choáng váng liền ngã vào người hắn, hắn lúng túng định đẩy cô ra nhưng cô lại bấu các ngón tay vào lưng hắn thật chặt khiến hắn rùng mình.

"Anh vẫn chưa hiểu sao? Tôi không muốn nói ra bởi vì bản thân rất ngại, anh phải tự động não đi chứ"

Cô đỏ mặt nói sau đầu hắn, tim cô đang đập thình thịch đến vậy mà hắn còn không cảm nhận thấy gì thì cô sẽ phải khâm phục hắn vì độ giả nai đạt đến đỉnh cao, nhưng hắn đã không muốn hiểu, bèn gạt mặt ra chỗ khác khó chịu bảo

"Cô đừng làm mấy hành động ngu xuẩn này nữa được không?"

Cô nghiếng răng, bèn lùi đầu ra nhăn mặt nhìn cái tên khó ưa ngu ngốc kia, cô tự hỏi là vì hắn ngốc đến mức không hiểu? Hay là đã hiểu nhưng vờ không biết?

Hắn bây giờ rất ngại nhìn thẳng mặt cô nên chỉ quay sang chỗ khác, lòng cầu mong cô hãy chấm dứt cái trò điên khùng này vì tim hắn đang đập mạnh như một con lợn sắp bị làm thịt, cũng do nãy giờ tim hắn cứ rộn ràng không ngừng, nên hắn chỉ biết tiếng thình thịch nãy giờ là của hắn gây ra.

Cô áp hai tay vào má hắn, quay lại chính diện mình thì hắn đỏ bừng mặt, cau mày hỏi: "Làm...làm gì vậy?"

"Tại sao mỗi khi nói chuyện với tôi, anh đều nhìn hướng khác vậy?" Cô đưa ánh mắt lạnh nhìn hắn hỏi, hắn liền gắng gượng đáp: "Là vì tôi ghét cái bản mặt của cô, được chưa hả?"

"Phải rồi, từ khi mới gặp tôi anh đã luôn có thái độ khó ưa như thế, cho nên tôi sẽ khiến anh hết ghét tôi"

Sau đó cô đột ngột đưa răng tới cắn vào môi hắn, hắn sực kinh hoảng lùi đầu ra thét to: "Cô làm cái quỷ gì vậy?"

Cô buông hắn ra, giương mắt gian manh hỏi: "Hết ghét chưa?"

Hắn nghiếng răng nghiếng lợi, mặt mũi đỏ bừng như quả cà chua chín, giơ tay lên định đẩy cô ra quát:

"Im ngay, cô bị điên rồi sao? Tôi thậm chí còn căm ghét cô nhiều hơn nữa kìa"

"Vậy sao?" Ngay khi hắn vừa giơ tay tới, cô đã bắt lấy tay hắn rồi nói một cách nhả cợt: "Thế thì anh đừng có trách"

Sau đó cô lại dùng hai lòng bàn tay mình áp chặt vào má hắn, hôn thật mạnh, cô đưa lưỡi quấn thật sâu, rồi thả ra tiếp tục gian manh hỏi:

"Hết ghét chưa hả?"

Hắn bật co cứng, hai mắt trợn tròng nhìn cô, mấp môi nói:

"Cô...cô là một con quỷ"

Vô Dao bèn nheo mắt hầm hực, và cuộc thi không ai thua ai kéo dài suốt mấy giờ đồng hồ.

Từ phía xa, trong chiếc xe đậu bên lề đường, vẫn là một câu nói lặp đi lặp lại nhiều lần như vòng tuần hoàn.

"Hết ghét chưa?"

"Ahhh...ưm...cô là quái vật"

...

"Vậy ra lão già đó đã sang Pháp rồi à? Thông tin hữu ích này từ đâu ngươi có vậy A Trạch?"

A Lạc nghiêng đầu về cửa xe chạy dọc qua phố đêm, vẫn là A Trạch thủ lái, hắn đáp:

"Là từ Del, tên đã từng hợp tác với chúng ta khi hắn còn là nội ván thâm nhập ở Diệp Gia, hắn vừa gọi điện thoại cho tôi lúc chiều và nói thế"

A Lạc ngạc nhiên

"Ta vẫn luôn thắc mắc về ông chủ của hắn, có vẻ như hắn là một người kì bí, thật khó đoán"

"Chắc là một tên nào đó cũng có mối thù sâu sắc với Hàn Tước Thần, tôi đoán thế, dù sao có chung kẻ thù sẽ dễ dàng hợp tác, không phải sao?"

Thiển Linh ngồi bên cạnh, vừa tra mạng xem tin tức vừa bất chợt hỏi:

"Nhưng cái tên Tống Lục Tài này có liên quan gì sao? Anh đã gọi cho cảnh sát và trình báo với họ về tội trạng của hắn, trong khi hắn chẳng làm gì chúng ta cả"

A Lạc cười nhạt đáp:

"Hắn là một gã tâm thần, cuối cùng thì chẳng có bản lĩnh gì cả, hắn đã không giết được Quân Thần Dương"

Nghe vậy Thiển Linh đã cười hớn hở, quay sang A Lạc hỏi:

"Nhưng tôi rất hứng thú với cái tên Quân Thần Dương đó đấy, khi nào thì tôi được gặp anh ta hả?"

A Lạc không thèm trả lời cô mà đâm đâm ánh mắt ngắm nhìn phố đêm qua ô cửa xe, Thiển Linh cảm thấy bị xem thường nên chao mày, đột nhiên A Trạch bèn ngẫm ra ý gì đó nên lên tiếng hỏi:

"Nhưng anh Lạc, muốn bắt tên Hàn Tước Thần đó cũng dễ, chẳng phải nhiều lần Hạ Tinh Nhiên bị bắt cóc, hắn đều là người cứu sao? Chúng ta có thể dùng một cô gái cải trang cô ta rồi nhử hắn tới"

A Lạc không hề ngạc nhiên với ý kiến này, bèn quay sang cô bảo:

"Phải rồi, Thiển Linh cô làm đi"

Thiển Linh kinh ngạc, vội vàng từ chối.

"Này, tôi không muốn, hắn sẽ giết tôi nếu như phát hiện ra mất"

A Lạc chợt chỉa súng vào cô, giọng lạnh ra lệnh:

"Làm đi, đừng để tôi phải nói nhiều với hạng người như cô"

Thiển Linh đành gượng gật đồng ý, không theo ý hắn cũng chết, giả mạo thành Tinh Nhiên bị Tước Thần nhận ra được cũng chết, tên A Lạc này là kiểu người ngạo mạn, cô cực căm ghét hắn vì dám tỏa thái độ xem thường cô.

"Được, nếu tôi làm, sau khi bắt được Hàn Tước Thần, anh sẽ giúp mẹ tôi ra khỏi tù chứ?"

"Chuyện này còn phải xem bản lĩnh của cô đã, đừng đòi hỏi"

...

Sớm hôm sau, Vô Dao choàng mở mắt sau khi cả đêm dài đều dựa vào vai Tống Lục Tài ngủ trong xe. Cô quay sang vẫn còn thấy hắn ngồi cạnh mình, hắn đã ở bên cô suốt đêm. Cô chỉ mỉm cười êm đềm, bình minh cũng giương cao, cuối cùng hắn cũng mở mắt ngủ dậy nghoáp dài.

"Buổi sáng tốt lành" Cô lên tiếng, hắn bèn ngờ nghệch nhìn sang đã thấy gương mặt đầu tiên của cô đập vào mắt mình, thế là hắn liền bật ngượng quay sang bên kia.

Tối qua chính là đêm ác mộng trong cuộc đời hắn, thậm chí bây giờ hắn còn không đủ can đảm nói chuyện với cô. Hắn bối rối, tay đập lên mặt mình nhớ lại.

Rõ ràng tối qua hắn nhất quyết không chịu thua, môi hắn đã từ khô trở nên mềm nhũng, hắn ngượng quá hóa giận, bèn cau mày nhìn khuôn mặt kề cận của cô gào lớn:

"Im ngay, cô hãy thôi cái trò điên khùng này đi, có nghe không vậy hả?"

Nhưng cô không hề chịu thua, tiếp tục dùng môi trấn áp hắn, cô tự chủ động mút hết nước bọt trong miệng hắn ra mặc cho hắn đang đẩy tay phản kháng, nhưng mãi đến giữa đêm đã kiệt sức nên cô mới đột nhiên gục mặt vào người hắn ngủ đi không nói lời nào. Hắn sợ hãi đến mức co rúm người, bèn nhè nhẹ đẩy cô ra phần chỗ bên cạnh, cô cứ thế ngã đầu về sau trong tư thế say ngủ không biết trời trăng mây gió, hắn lại sợ cô sẽ đập đầu vào cửa xe kinh động thức giấc, sau đó sẽ tiếp tục làm trò này với hắn nên hắn đã đỡ đầu cô vào vai mình.

Vô Dao chợt thấy hai vai hắn run lên từ đằng sau, cô bèn đưa tay đến hỏi:

"Anh sao vậy? Anh không khỏe à?"

Hắn chợt quay lại phất tay cô ra, quát lớn

"Tránh ra đi"

Cô giật mình, hai mắt mở to nhìn khuôn mặt phản ứng thái quá của hắn, cô cũng nhận ra tối qua mình đã hành động thiếu chuẩn mực, có lẽ sau chuyện này hắn sẽ nghĩ cô là một đứa con gái đồi bại chăng?

Cô thất thần, lúc này mới cảm thấy xấu hổ tột độ.

(Tại sao hôm qua mình lại làm như thế? Mình...mình đã... xấu hổ quá đi mất)

Cô ngẩn mặt nhìn hắn, sau đó bèn úp hai lòng bàn tay vào mặt quay đi.

Hắn lại cố gắng đẩy hết cơn ngại ngùng của mình, co một chân để lên ghế, liếc mắt bảo:

"Tôi sẽ xem như tối hôm qua không có gì xảy ra, nếu là người khác...cô đã không yên phận như vậy mà ngủ đâu, lần sau đừng làm thế nữa"

Cô bật ngạc nhiên, bèn quay lại nheo mày hỏi:

"Anh nói vậy là sao? Không lẽ anh vẫn chưa nhận ra thành ý của tôi?"

Hắn nheo mày, cộc cằn quát lớn:

"Thành ý cái đách, người như cô đâu có thiếu nam nhân, ra ngoài hốt đại một tên đi đừng có rỗi quá kéo tôi vào"

Cô mím môi lại, giận lẫy khoanh tay đáp

"Được thôi, nếu tôi có bạn trai thì anh còn lâu mới ở nhà tôi được nữa, anh có giỏi thì đi đi"

Hắn nhếch mép cau mày thách thức.

"Cô nghĩ tôi sẽ sợ cô sao? Có giỏi thì làm thử cho tôi xem"

Cô không phục, nhìn bản mặt đắc ý của hắn có lẽ cho rằng loại con gái nóng tính nhạt nhẽo như cô chắc chắn không có ai đếm xỉa tới.

Đột nhiên cô nhớ ra có một anh chàng đẹp trai hôm trước vừa tỏ ý làm quen cô ở công ty, hơn hẳn anh ta còn kẹp danh thiếp số điện thoại của mình vào tay cô và nháy mắt bảo cô gọi lại. Bây giờ đúng là thời cơ để cô phân ra thắng bại với tên Tống Lục Tài này, để xem hắn còn dám xem thường cô nữa hay không?

Cô bèn lấy điện thoại và tờ danh thiếp kia để trong túi xách ra rồi ấn số, hắn ngồi bên cạnh nhếch mép đâc ý bảo

"Thôi làm ơn đi, hãy thành thật với bản thân rằng cô chẳng có một tên nào đếm xỉa đến cả, ngoài cái tên lần trước dưới công ty tỏ tình với cô ra thì chắc là tên đó bị mù rồi"

Vô Dao không thèm quan tâm đến hắn, thì từ trong điện thoại đã vọng ra một giọng đàn ông hỏi: "Alo, ai vậy?"

Cô mỉm cười đáp: "Là tôi đây, lần trước anh có nói là muốn mời tôi đi ăn cơm đúng không? Vậy chúng ta gặp nhau đi, một lát nữa nhé, tôi sẽ đợi anh ở nhà hàng Ý đó"

Sau đó cô cụp máy mất, tên họ Tống kia vẫn không tin, cười thẹn hỏi

"Gì vậy? Là nhân viên của công ty cô à? Hay là đối tác làm ăn với cô hẹn đi ăn cơm?"

"Anh cứ chờ đấy mà xem"

Một lúc sau, cô lái xe đến cửa hàng quần áo mua sắm lấy một bộ đồ, hơn hẳn còn nhờ nhân viên trang điểm làm tóc cho thật đẹp. Mặc tên họ Tống kia đang ngồi chờ trong xe, hắn vẫn đang ngồi cười tự mãn, nghĩ chắc là cô không muốn chịu thua nên bày ra trò ăn cơm gì đó để chứng tỏ bản thân không hề thiếu nam nhân theo đuổi.

Bất chợt cô mở cửa xe từ bên ngoài ra, vứt hẳn vào mặt hắn một bộ đồ con trai mà cô vừa tự tay lựa mua ở cửa hàng, kèm theo là một chiếc nón lưỡi trai màu đen cho hắn đội lên che mặt nói:

"Tôi mua đồ rồi, anh tự đi mà thay đi"

Hắn ôm lấy túi đồ, quay sang nhìn cô cằn nhằn hỏi:

"Làm cái gì mà lâu thế hả?"

Bỗng nhiên hắn bật giật đứng hình, so với lúc nãy thì cô đã vô cùng khác lạ, cô mặc một bộ đồ ngắn màu xanh da trời, tóc tai đã buộc lên thành một nhúm đuôi ngựa trông thật xinh xắn. Tim hắn lại co giật đập mạnh, bèn quay chỗ khác ngượng hỏi

"Cô tưởng ăn mặc đẹp lên thì tôi sẽ tin cô sao?"

Cô không quan tâm, đi vòng qua một hướng rồi leo vào ghế lái bảo:

"Mặc kệ anh, lo mà thay đồ đi"

Sau đó cô kéo cần gạt số rồi lái xe, hắn bèn nhíu mày khó chịu:

(Lẽ nào cô ta định làm thật? Tính đi hẹn hò với một tên khác sao?)

...

Một lúc sau, Vô Dao kéo ghế của một chiếc bàn trống trong nhà hàng ra ngồi xuống thì Tống Lục Tài chợt đi tới cô, cau mày dưới lớp mũ đen bảo:

"Cô thôi đi, tính ngồi đây rồi chờ tên vừa nhờ thuê đóng giả đến hẹn hò à?"

Cô nheo mày phất tay hắn ra, lườm một phát nói:

"Anh hãy ra bàn khác ngồi rồi chống mắt lên mà xem, tôi đùa anh làm gì"

Hắn nhíu mày, bèn hất mặt quay đi trong cao ngạo.

"Hừ, còn lâu tôi mới tin"

Hắn lựa bàn phía sau cô ngồi xuống, gác chân này lên gối kia khoanh tay đắc ý nghĩ:

(Hừ, chắc là lừa mình rồi, cô ta thậm chí còn không có ai để hẹn hò mà)

Bất chợt có một người đàn ông phong độ lướt qua bàn hắn rồi tiến tới bàn cô ngồi xuống, mỉm cười bảo

"Thật ngại quá, anh đến trễ một chút mong em thông cảm"

Tống Lục Tài bật phát kinh ngạc nên ngồi thẳng lưng, hai mắt căng to nhìn về cô và người đàn ông lạ mặt đó ngay bàn trước mắt.

(Không...không thể nào, chắc chắn đó là đối tác của cô ta, mình không thể bị lừa)

Hắn suy nghĩ ra đủ thứ lí do,dù vậy vẫn tiếp tục quan sát cô với cuộc hẹn ngẫu nhiên đó.

Người đàn ông kia nhìn qua ai cũng có thể nghĩ là người có học thức, vóc dáng phong độ nên chắc chắn nhà rất quyền thế cao sang, đương nhiên vì anh ta là một cổ đông lớn, tên là Hạ Thiên.

Anh ta đã nhìn Vô Dao đang ăn chậm rãi miếng thịt bò trên đĩa suốt một hồi,bèn lên tiếng:

"Thật không ngờ em lại mời anh đi ăn đột ngột như vậy? Anh vui lắm, hôm nay anh nhận thấy em đẹp hơn mọi ngày đấy"

Vô Dao dừng ăn, ngẩn mặt nhìn anh ta cười đáp

"Anh quá khen rồi, lần trước anh đến tìm anh Tường...à không là Quân Tổng hợp tác, tôi vẫn chưa kịp để ý đến anh, giờ mới biết anh lại phong độ như vậy, sớm thế tôi đã chấp nhận đi ăn cơm cùng anh ngay từ đầu rồi"

Nghe vậy anh ta bật ngượng

"Lẽ nào...em đã bắt đầu mến anh? Anh có thể ngỏ ý với em được không? Tối nay chúng ta đi xem phim nhé"

Anh ta bắt đầu tiến tới nhằm mục đích muốn làm quen cô, cô bèn không ngần ngại chấp thuận gật đầu.

"Được, tôi rất vui khi anh nói vậy, tôi sẽ đi"

Nghe vậy Tống Lục Tài mặt mày hầm hực bốc hỏa từ đằng sau, thầm nghĩ:

(Chắc chắn là người cô ta thuê rồi, ai biết được sau cú điện thoại rủ rê lúc sáng, cô ta đã mờ ám gọi lại cho tên này trong lúc đi mua quần áo và nhờ hắn ta hợp tác với mình, hừm)

Sau đó hắn cười nhạt, nheo mắt phẫn nộ nhủ thầm:

(Cô quá xem thường tôi rồi, tưởng tôi sẽ mắc lừa bởi cái trò này của cô sao?)

Hắn lại tìm mọi lí do trên đời để phủ nhận việc Vô Dao đi hẹn hò, nhưng nào ngờ cho đến khi cô và Hạ Thiên cũng đứng dậy rời khỏi bàn ăn và thanh toán, hai người lướt qua bàn của hắn, thậm chí cô còn ôm lấy cánh tay Hạ Thiên để liếc mắt chọc tức hắn thì hắn liền liếc nhìn theo cô bằng ánh mắt hình viên đạn.

(Thật là đắc ý, chắc chắn là cô ta cố tình)

Về đầu trang
Về đầu trang