Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Siêu Quậy Học Đường
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :

Siêu Quậy Học Đường - Chương 1(1)

Anh Quốc,

Hôm nay là một ngày đẹp trời, nó, Trương Ngọc Quỳnh My còn đang say giấc nồng, thì đồng hồ báo thức reng báo thức tới giờ đi học. Nó mắt nhắm mắt mở quờ quạn lung tung kiếm cái đồng hồ để tắt đi tiếng chuông. Bước xuống giường với đôi mắt còn nhắm tít thò lò, nó vào phòng làm VSCN, vớ tay thay ngay bồ đồng phục, chải lại mái tóc… Bước ra từ phòng vệ sinh, nó như một nàng công chúa vừa đáng yêu vừa mang một nét tinh nghịch.

Xuống nhà chào ba má xong nó ăn sáng và tài xế chở đến trường. Trường nó học là một ngôi trường nổi tiếng ở Anh Quốc, ngôi trường này hầu như giành cho giới nhà giàu như nó, những đứa học trong trường nó toàn là con cái của những người có máu mặt trong giới kinh doanh. Xe vừa đậu ở cổng trường, nó bước xuống với bao nhiêu con mắt ngưỡng mộ có, ganh ghét có nhưng nó mặc kệ. ( Trong trường ai mà không biết đến nó chứ, quậy có tiếng luôn). Vừa xuống xe gặp ngay con bạn thân Boo cũng vừa tới. Hai đứa gặp nhau là sáp vô tám tám và tám.

Nó và Boo một ngày không gây chuyện này cũng gây chuyện kia là không sống nổi hay sao đó. Trong lớp 2 đứa đua nhau chọc phá hết người này tới người kia. Rồi cũng nhau bày trò chọc phá thầy cô khiến nhiều giáo viên vừa vào lớp đã bị tụi nó chọc cho sợ quá mà bỏ chạy. Nhiều lần như thế đến tai ba mẹ nó và Boo, thế là các nàng ta chuẩn bị bị hành quyết…

Sau giờ học, nó và Boo ra về với vẻ mặt đưa đám. Hai tụi nó đang không biết chuyện gì đang đợi 2 đứa nó ở nhà, vì đây không phải là lần đầu tụi nó phạm lỗi ( Quên nói cho các bạn là nó và Boo chơi thân với nhau từ nhỏ vì ba mẹ tụi nó cũng thân với nhau nên 2 gia đình nhà cũng gần sát nhau luôn.)

Xe dừng trước cổng nhà 2 đứa, nó và Boo chào tạm biệt nhau rồi ai vào nhà nấy. Đầu tiên là nó, bước vào nhà nó cảm thấy không khí im lặng đến đáng sợ, đi ngang qua phòng khách nó thấy ba má nó đang ngồi đó uống trà mà vẻ mặt có vẻ như rất khó coi. Thấy nó, ba má nó kêu lại.

- Con chào ba má.

- …

Vẫn không có tiếng trả lời, nó im lặng liếc nhìn 2 vị phụ huynh ngồi kế bên, không khí im lặng đến đáng sợ. Ba nó lên tiếng phá vỡ sự im lặng,

- Ta nói con bao nhiêu lần rồi, muốn làm gì cũng phải suy nghĩ trước sau. Con gái lớn rồi mà còn quậy phá là sao.

- Thưa ba, con đâu có

- Còn chối nữa hả, con làm gì thì tự con biết. Để hiệu trưởng gọi điện thoại về tận nhà có mất mặt hay ko. ( Ba nó quát to lên làm mẹ nó đang ngồi gần đó cũng giựt mình)

Mẹ nó thấy vậy nên nói:

- Mình ah, có gì từ từ nói. Đừng nóng giận như thế không tốt sức khỏe

- Ba ah, con thấy con có làm gi sai đâu. Chẳng qua là ngồi học nhiều khi nhàm chán quá nên con tạo không khí chút cho thoải mái để học đó mà.

- Con còn dám nói như vậy nữa sao. Con với chả cái, thật hết nói nổi. Con gái mà tính tình thì quậy phá y như con trai.

- Con nói gì sai sao. Trong lớp học rất buồn chán ah…

- Ta nói với con nhiều lần rồi. Lần này ta không thể bao che cho con làm loạn như vậy nữa. Ta quyết định rồi. Con sẽ về Việt Nam học

- AAAAAAAAAAAAAAA ( nó hét lên khi nghe ba nó nói như vậy)

- Tại sao chứ, con không muốn, bên này con có ba má, có bạn bè, con không thích về bên đó

- Không nói nhiều, ta đã quyết đinh rồi. Hôm nay con hãy thu sếp đồ đi, mai sẽ bay.

- Ba, con không muốn

Đáp lại nó là sự im lặng….Nó quay qua nhìn mami yêu dấu với ánh mắt cầu cứu nhưng chỉ nhận lại cái lắc đầu.

- Con qua bên đó, tu tâm học hành, nếu trong vòng 1 năm con không gây chuyện ta sẽ cho con về lại bên này, còn không thì đừng hòng ta cho về. Yên tâm, ta đã mua một biệt thự bên đó và thủ tục nhập học của con cũng đã xong.

Nó chỉ biết im lặng và chấp nhận số phận của nó. Từ ngày mai nó không con gặp bạn bè và con bạn thân của nó nữa. Điều này làm nó buồn và quyết định gọi điện thoại cho Boo để nói lời tạm biệt con nhỏ bạn thân.

Khi gọi điện thoại cho nhỏ Boo, đầu giây bên kia alo với cái giọng khủng khiếp hơn ai hết. Nó tưởng mình gọi nhầm số ai ngờ đúng là nhỏ Boo mà sao giọng nó khác quá vậy.

- Aloooooooooooo

- Tao nà, mày bị sao vậy, nghe giọng mày giống sắp chết tới nơi rồi

- Hix…hix….

Nó đang nghĩ người khóc phải là nó chứ sao nhỏ này cũng khóc…

- Mày sao vậy

- Mai tao phải về Việt Nam rồi.

- AAAAAAAAAA……… mày nói lại tao coi

- Ông bà già bắt tao về VN học, trong 1 năm không được gây chuyện thì sẽ được về. Hức… tao phải xa mày rồi Carol…

- Hahahahaha….. Nó cười như người điên khi nghe nhỏ Boo nói thế, thế là nó không phải một mình, nghĩ thế nó càng cười to thêm.

- Mày khùng ah, cười trên sự đau khổ của người khác

- Hahahahaha…. mày yên tâm, mày sẽ không về một mình đâu, tao cũng bị ông bà già bắt về VN với điều kiện giống y chang mày

- Hả??????? Thiệt không…. Hehehehehe…. sao không nói sớm làm tao khóc hết nước mắt

- Tao tính gọi đt chia tay với mày ai ngờ mày khóc giữ quá tao chưa kịp nói

- Thoai thoai, tao xin mày….

- Vậy thôi thu xếp đồ đạc đi rồi mai gặp nhau ở sân bay nhé.

- Ok

Sáng hôm sau, hai gia dinh 2 tụi nó đưa tụi nó ra sân bay. Tụi nó nước mắt ngắn nước mắt dài tưởng ba má tụi nó động lòng mà thay đổi ý kiến, ai ngời không thành…( Tội nghiệp 2 nàng)

- Ba má bảo trọng con đi đây… Nó và Boo chạy lại ôm ba má rồi chào tạm biệt lên đường.

Cuộc đời tụi nó từ giờ sẽ có nhiều thú vị lắm đây… hahahahhaha cứ chờ xem tiếp

Việt Nam

Tại sân bay, 2 cô gái với với 2 gương mặt cực kỳ dễ thương đã làm cho bao nhiêu người phải ngước nhìn. Hai cô gái nhìn nhau cười tươi cùng đẩy hành lý ra ngoài.

Cũng trong lúc đó, tại một cửa ra vào khác, một chàng trai với gương mặt baby, che phủ bởi cặp kính đen càng làm tăng thêm vẻ đẹp trai. Người đó không ai khác chính là Ken của chúng ta đó ah. Ken lâu nay đang đi du học tại Mỹ, hôm nay cũng mới về nước..

Tại sảnh nó với Boo đang đứng đợi tài xế tới đón,nó nói với Boo

- Mày đợi tao chút nha, tao đi WC cái *_*

- Ok, nhanh lên tao đợi

Sau 1 hồi giải quyết nó thoải mái đi ra, lúc đi ra nó đang loay hoay bấm điện thoại thì vô tình đâm vào 1 người. Cảnh tưởng lúc này là nó và hắn đang nằm đè lên nhau và môi chạm môi….( hihihi… 2 anh chị này gặp nhau lần đầu thật ấn tượng). Nó và hắn 4 mắt nhìn nhau, mọi người cũng đứng lại chứng kiến cảnh lúc này.

-AAAAAAAAAAAAAA…………. Đó là tiếng hét của nó khi nó ý thức được cái tình hình lúc này là nó đang môi chạm môi với người con trai lạ mặt.

- Cô làm cái trò gì đó hả …. Hắn vừa đứng dậy thì đã hét lên trước mặt nó với gương mặt cực kỳ giận dữ.

- Anh đi đứng cái kiểu gì thế hả. Nhìn người sáng sủa đẹp trai mà lại bị đuôi ah.

- Cô vừa nói cái gì đó. Cô nói ai bị đuôi hà?

- Tôi nói anh đó. Đi đứng kiểu gì mà đụng vào tôi còn không biết xin lỗi 1 câu. Người gì đâu khó ưa, đáng ghét, xấu xí……….. Nó tuông ra 1 tràng ko để cho hắn kịp nói lời nào.

Hắn tức giận trừng mắt nhìn nó

- Cô được lắm, coi như tui xui xẻo, ra đường đụng phải con vịt xấu xí như cô.

- Anh nói ai là con vịt xấu xí hả.

- Tui nói ai thì người đó tự hiểu đi. Huh….

- Đồ xấu xí, đáng ghét…

- Huh, tui không thèm chấp con vịt xấu xí như cô

Vì đứng đợi lâu quá mà chưa thấy nó đi lại, Boo sốt ruột lo lắng cho nó, Boo đi tìm thì thấy nó đang đứng cãi nhau với 1 người con trai xa lạ thì tiến đến coi tình hình.

- Mày đi Wc gì mà lâu vậy, tao đứng đợi mày nãy giờ không thấy làm tao lo lắng quá đi.

- Huh, tao đang tính đi ra thì gặp phải cái tên đáng ghét, cản đường cản lối .

- Là sao???????…..Boo nhìn nó với con mắt không hiểu gì

- Nó bắt đầu kể @#$#%$#%@#%@%……… Boo nghe một hồi thì cười càng lúc càng to hơn.

Thấy thế nó và hắn bực mình nhìn Boo mà hét:

- Cười cái gì mà cười hả Mày/ Cô kia.

Hai đứa nó liền quay qua nhìn nhau con mắt hình viên đạn….(*_*), ngay lúc đó có một giọng nói vang lên:

- Ken, mày đứng đây nãy giờ hả, làm tao đi kiếm nãy giờ

- Uhm, tao mới xuống máy bay thi gặp phải cái con vịt xấu xí này. Đúng là xui tận mạng mà….. Ken nói với cái giọng đầy bực mình.

Lúc này Nick mới nhìn qua thấy có 2 người đẹp đang đứng gần đây, 1 người nhìn anh và Ken với con mắt rất ư là cắm ghét, còn người kia thì vẫn thản nhiên tươi cười. Nick quay qua nói với hắn,

- Kể tao nghe coi chuyện gì xảy ra

- Đi rồi tao sẽ kể mày nghe, giờ đi thôi. Đứng đây nữa chắc tao khùng luôn quá.

- Ok.

Nói rồi hắn và Nick bước đi nhanh chóng và trong khi đi hắn đã kể lại sự việc cho Nick nghe. Lúc này Nick cũng đang cười và càng cười to hơn khi nghe hắn kể làm cho hắn phát cáu lên.

- Mày làm cái gì mà cười như đười ươi thế hả?

- Hahahahahaha….

- Mày có im đi không?

- Ok…ok… Nick nín cười nhìn hắn và cả hai không nói gì thêm nữa.

Lúc này nó và Boo cũng đang yên vị trên xe kèm theo nỗi bực mình. Còn Boo thì cứ ôm bụng cười như điên làm nó phát bực mà hét lên:

- Mày có im đi không hả?

- Ok…tao không cười nữa là được chứ gì….

Hai đứa nó im lặng suốt quãng đường về….

Chap trước
Về đầu trang
Về đầu trang
Phần trước
Phần trước