Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Soda Chanh Đá
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :

Soda Chanh Đá - PHIÊN NGOẠI: Mỗi tuyến đường đều dẫn đến một mục tiêu.(32)

Khương Đào đứng trước bảng thông báo ở chỗ sân vận động, đầu có vẫn còn hoang mang.

Khương Đào không thể ngờ được rằng lý do cậu không thể đến đây được nữa là do … sân vận động sắp bị phá bỏ.

Hơi đột ngột nhưng cũng không bất ngờ lắm, vì mấy năm nay ngoài Khương Đào ra thì chưa từng thấy một người nào chơi ở cái sân này, sân trống còn chiếm chỗ như vậy thì không bằng phá bỏ.

Khương Đào ngây người nhìn bảng thông báo một lúc, gục đầu xuống, rê bóng xuống dưới đáy bảng, đưa bóng qua tay phải, đứng dậy rồi nhảy sang một bên, làm một động tác hết sức lộn xộn.

Khương Đào chạy lon ton vài bước mà không có hứng thú gì, nhảy lên cho bóng vào rổ.

Thật sự rất chán.

Cậu không hiểu vì sao Thiệu Khê lại thích chơi bóng rổ đến như vậy.

“ Khương Đào?”

Khương đào quay đầu lại, mắt hơi mở ra một chút.

Thiệu Khê đứng ở phía sau không xa lắm, kinh ngạc nhìn cậu: “ Cậu còn có thể chơi bóng!”

Khương Đào do dự gật đầu: “ Có chút ít.” Cậu dừng lại, hỏi: “ Sao cậu lại ở đây?”

Sau khi hỏi xong thì đầu óc Khương Đào xoay vần, cậu chơi ở đây là mong sẽ có một lần tình cờ gặp được Thiệu Khê đi ngang qua đây.

Bởi vì thời gian đã trôi qua quá lâu, lại chưa từng nghĩ đến sẽ gặp được Thiệu Khê nên cậu dần dần quên mất ý định ban đầu, chỉ vài giây sau trong người liền thấy bồn chồn.

“ Tôi nghe người ta nói ở gần nhà có sân vận động nên tôi đến xem thử.” Thiệu Khê đảo mắt một vòng, “ Nhưng mà nó nhỏ quá lại còn âm u như này, chẳng thấy ai đến chơi cả.”

“ Ừ.” Khương Đào gật gật đầu. Cậu không biết trò chuyện, trả lời xong cũng không biết phải nói gì nữa, hai người hơi lúng túng đứng cách xa nhau.

“ Ừm, …” Thiệu Khê sờ sờ sau đầu, “ Sao cậu lại chơi một mình ở chỗ này ?”

“ Tôi không biết.” Khương Đào suy nghĩ một chút, “ Tôi không biết nên chơi với ai.”

Thiệu Khê cau mày, tỏ vẻ rất khó hiểu. Hắn có vòng tròn bạn bè rất tốt, gọi một tiếng là có thể tập trung được nhiều người, cho dù không gọi được người thì hắn vẫn có thể tự mình đến tìm, sau đó hòa người vào trong sân, chưa từng nghe qua lí do quái gở nào như “ không biết chơi với ai”. Hắn im lặng vài giây, sau đó đi tới nói: “ Vậy tôi có thể chơi với cậu một lát được không?” Thiệu Khê háo hức nhìn chằm chằm vào quả bóng rổ trên tay Khương Đào. “ Tôi cũng thích chơi.”

­­­— Vô nghĩa, tôi đương nhiên biết cậu thích chơi cái này rồi.

Khương Đào nghĩ nghĩ một chút với lòng thích thú, vỗ nhẹ trái bóng lên mặt đất vài lần. Tầm mắt Thiệu Khê đuổi theo quả bóng rổ trong tay Khương Đào, nhìn thật giống như chó con nuôi trong nhà bà nội muốn nghịch nghịch đồ chơi.

Khương Đào không nhịn được cười: “ Được.”

Vẻ mặt Thiệu Khê ngay lập tức trở nên hưng phấn và nghiêm túc. Khương Đào mê mẩn cái vẻ mặt tự tin như mang theo làn gió mát thổi qua của Thiệu Khê.

Kỹ năng của Khương Đào không tốt bằng những người khác, giống như người say rượu loạng choạng trên sân, cậu bị Thiệu Khê vần đến nỗi không thể chạm tay nỗi vào quả bóng. Thiệu Khê định thần lại, thấy Khương Đào thở hổn hển, sau đó hắn xấu hổ chơi chậm nhịp lại một chút để Khương Đào có thể bắt kịp.

“ Không chơi nữa.” Khương Đào xua tay, ngổi xổm xuống mép sân, “ Mệt.”

Thiệu Khê ôm bóng, ánh mắt vẫn mang theo háo hức ngóng nhìn Khương Đào.

Khương Đào đứng dậy ngay lập tức: “ Vậy chơi một lát nữa đi.”

“ Quên đi, cậu đến sớm mà. Chơi lâu như vậy rồi nên nghỉ ngơi một chút đi.” Thiệu Khê vỗ bóng vài cái. “ Lần sau chúng ta đi tới sân chỗ ven hồ đi. Cậu đã qua đó chơi lần nào chưa? Có phải tốt hơn ở đây không?”

“ Không có.” Khương Đào lắc lắc đầu.

“ Vậy lần sau tôi sẽ gọi cậu cùng chơi nhé, được không ?”

Khương Đào sửng sốt, nhịp tim vừa mới khôi phục lại đập loạn xà ngầu cả lên.

Bởi vì cảnh tượng như vậy chỉ xuất hiện trong tưởng tượng thôi, bây giờ Thiệu Khê đột nhiên nói như thế với cậu, cậu nhất thời chưa thích ứng được.

“ Được.” Khương Đào gật đầu.

Khương Đào nhìn đồng hồ đeo tay một chút, nói: “ Về nhé? Gần 6h rồi, nhà tôi chuẩn bị ăn tối.”

“ Về thôi.” Thiệu Khê gật gật đầu, “ Nhà tôi cũng sắp ăn cơm.”

Khương Đào cho rằng câu nói “ lần sau đến ven hồ chơi cùng nhau” của Thiệu Khê chỉ là một câu khách sáo. Điều này cũng không trách được, tuy rằng hai người bọn họ sống gần nhà nhau, học chung một lớp từ nhỏ đến cấp 3 nhưng giao tình lại chẳng có bao nhiêu. Thiệu Khê có nhiều bạn bè như vậy, Khương Đào cảm thấy mình thật sự không đáng nhắc tới.

Chủ nhật, sau khi Khương Đào chào mẹ để chuẩn bị ra ngoài, lúc mở cửa ra bỗng thấy Thiệu Khê đứng bên ngoài đang chuẩn bị gõ cửa.

Thiệu Khê mở to mắt, nhìn lên nhìn xuống bộ tóc giả, ngực giả và bộ váy của Khương Đào trong vài giây và nói: “ À, cậu, tôi …”

Khương Đào đi ra ngoài, đóng cửa lại quay đầu nhìn Thiệu Khê: “ Cậu tìm tôi à?”

“ Ừ, ừ, đến tìm cậu chơi.” Thiệu Khê mất tự nhiên nhìn sang một bên, “ Không phải tôi đã nói rồi sao.”

“ … Hả?” Khương Đào nghiêng đầu.

Thiệu Khê quay mặt lại, có chút biểu cảm đau lòng nhìn Khương Đào: “ Cậu quên rồi sao?”

“ Tôi không có quên.” Khương Đào dừng lại, “ Tôi tưởng cậu chỉ nói vậy thôi.”

“ Gì chứ?” Thiệu Khê ngơ ngác nhìn Khương Đào. Hắn nhìn chăm chăm Khương Đào một lúc, dòng suy nghĩ vô thức chuyển sang kiểu tóc mái ngố kia của Khương Đào, cậu mang kính áp tròng màu nâu nhạt, son môi màu đỏ rượu và chút nước hoa nữ tính trôi nổi trong không gian nhỏ hẹp. Hắn vội vàng ngoảnh đầu đi: “ Cậu đi đâu vậy?”

“ Tôi đi hiệu sách.” Khương Đào nhìn vành tai đỏ bừng của Thiệu Khê, tâm trạng bỗng chốc vui vẻ, “ Nhưng mà tôi có thể đi chơi bóng cùng cậu trước.”

“ Hả?” Thiệu Khê vẫn còn ngây người, “ Như thế này làm sao chơi được?”

“ Tôi đứng bên cạnh xem cậu chơi.” Khương Đào nhếch nhếch miệng, “ Người khác chỉ có một mình, cậu chơi còn có một cô gái đang đợi, tôi sẽ cầm nước và áo khoác giúp cậu.”

Hai má Thiệu Khê đỏ bừng lên: “ Cậu, … Cậu nói cái gì vậy chứ, tôi không cần đâu! Đi hiệu sách đi …”

“ Không sao.” Khương Đào bước vài bước vào thang máy, liền ấn nút, “ Tôi đã hứa với cậu nên sẽ đi cùng cậu.” Khương Đào cười, “ Hơn nữa tôi cũng thích xem người khác chơi.”

“ Thật hả?” Thiệu Khê nói.

“ Ừ.” Khương Đào dừng lại, nhìn chằm chằm vào các nút bấm trên màn hình điện tử và thì thầm, “ Tôi đã xem rất nhiều năm rồi.”

Về đầu trang
Về đầu trang