Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tướng Phủ Đích Nữ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :

Tướng Phủ Đích Nữ - Chương 295: Đều Là Người Một Nhà(296)

var listStoriesVip=['Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân','Tuyệt phẩm tiên hiệp - Thái Cổ Thần Vương','Tuyệt phẩm Huyền Huyễn - Tuyệt Thế Vũ Thần','Tuyệt phẩm Ngôn Tình - Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc','Tuyệt phẩm Ngôn Tình - Tổng Tài Đại Nhân, Mãi Mãi Con Đường Theo Đuổi Vợ','Tuyệt phẩm tiên hiệp - Thiên Đạo Đồ Thư Quán','Tuyệt phẩm Kiếm hiệp - Cao Thủ Thâu Hương','Tuyệt phẩm tiên hiệp - Thần Đạo Đan Tôn','Tuyệt phẩm tiên hiệp - Thái Sơ','Tuyệt phẩm Đô Thị - Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân'];document.write(listStoriesVip[Math.floor(Math.random()*listStoriesVip.length)]);"Nương, chuyện này tạm thời chờ Vương gia tỉnh lại rồi hãy nói!" Nạp Lan Tĩnh không khỏi nhíu mày một cái, tuy nói nàng đối với Tương Bình vương, còn không có khoa trương giống như có mấy phần tình ý nữ nhi với cha, nhưng rốt cuộc nàng vẫn không thể làm chuyện máu lạnh như vậy! Suy cho cùng chuyện này vẫn phải chờ Tương Bình vương tỉnh lại, tự mình quyết định đi!

"Đại phu đã ra!" Thu Nguyệt thấy trên mặt Nạp Lan Tĩnh cùng Cung thị đều có chút không thoải mái, thấy đại phu đã ra ngoài, không khỏi lên tiếng dời đi tầm mắt của mọi người!

"Như thế nào?" Nạp Lan Tĩnh không khỏi đứng dậy, rốt cuộc vẫn còn quan tâm nam tử bên trong kia đấy!

"Bẩm Vương phi nương nương, Tương Bình Vương gia là mệt nhọc quá độ, hơn nữa không ăn, không uống, mới đột nhiên hôn mê, đợi lát nữa tỉnh lại từ từ điều dưỡng sẽ không có gì đáng ngại, chỉ là, chờ Vương gia tỉnh lại, tuyệt đối không thể ăn thức ăn đại bổ, đồ ăn nhẹ là tốt nhất!" Đại phu là Thu Nguyệt mời tới từ bên ngoài, nhưng mà đối với một ít bệnh tình, ngược lại Nạp Lan Tĩnh cũng sẽ không hoài nghi hắn có cái gì không may!

"Đi xuống lãnh thưởng đi!" Nạp Lan Tĩnh gật đầu một cái, Tương Bình vương quả thật như mình nghĩ như vậy, nhất định là lên đường quá gấp gáp, nàng không khỏi thở dài!

Nhìn người nọ đi xuống, Cung thị không khỏi đứng dậy, trên mặt lại vẫn không có nửa phần ý cười, "Nếu hắn đã không có gì đáng ngại, hôm nay nhưng cũng mệt mỏi, liền trở về nghỉ ngơi đi!" Cung thị trầm giọng nói một tiếng, nhưng cũng không đợi Nạp Lan Tĩnh hành lễ cung tiễn, bà liền xoay người sang chỗ khác, ngược lại cũng không phải bà cố ý cấp cho Nạp Lan Tĩnh sắc mặt, chỉ là cách làm của Nạp Lan Tĩnh như vậy, nhưng cũng không ổn!

"Cung tiễn mẫu thân!" Mặc kệ Cung thị như thế nào, Nạp Lan Tĩnh vẫn nên đầy đủ cấp bậc lễ nghĩa, nhưng cũng không câu nệ nhiều, nhanh chóng cho người đỡ Cung thị trở về sương phòng nghỉ ngơi !

"Bà bà chậm một chút!" Vũ Nhi vội đi theo ở phía sau Cung thị, chỉ là, vẫn còn không quên quay đầu lại, hướng Nạp Lan Tĩnh mở trừng hai mắt, Nạp Lan Tĩnh hiểu ý, không khỏi khẽ cười một tiếng, nhìn bộ dạng của Vũ Nhi, cũng giống như mình, đều hi vọng Cung thị có thể có một cuộc sống tốt!

Nạp Lan Tĩnh đưa mắt nhìn họ về sương phòng, lúc này mới cùng Thu Nguyệt đi vào trong nhìn Tương Bình vương một chút, tuy nói ông ta cùng với Nạp Lan Tĩnh cũng không có mối quan hệ máu mủ gì, nhưng rốt cuộc dạ vẫn là trưởng bối, hơn nữa ở đáy lòng Nạp Lan Tĩnh cũng hi vọng hắn có thể cùng Cung thị cùng một chỗ, tự nhiên cũng không có nhiều kiêng kỵ như thế!

Bọn nha đầu thấy Nạp Lan Tĩnh đi vào, nhanh chóng hành lễ, đều lùi đến một bên, Nạp Lan Tĩnh chậm rãi đi tới, người này ở bên ngoài còn không có tiều tụy như vậy, nhưng bây giờ, nhìn môi Tương Bình vương càng thêm trắng bệch, "Đi bưng chén nước tới đây!" Nạp Lan Tĩnh không khỏi phân phó một tiếng, nhóm nha đầu nàyđều là mới tới, xử sự cũng không có thỏa đáng như vậy!

Không đến chốc lát, liền có người bưng chén nước tới đây, Thu Nguyệt vội vàng lấy cho Nạp Lan Tĩnh một cái ghế đặt ở mép giường, cuối cùng không phải phụ tử thân sinh, ít nhiều vẫn có chút bất đồng, Nạp Lan Tĩnh đặt chén nước ở gần môi, không khỏi thổi thổi, cảm thấy không nóng mới đặt ở trên môi Tương Bình vương, cho hắn nhuận môi!

Chỉ là môi Tương Bình vương không ngừng run rẩy, giống như là thì thào tự nói, Nạp Lan Tĩnh không khỏi đến gần trước mặt ông, quả thực tò mò, lúc này trong mộng Tương Bình vương sẽ nói những thứ gì, "Hinh Nhi, Hinh Nhi!" Nạp Lan Tĩnh nghe được vĩnh viễn chỉ có hai chữ này!

Nạp Lan Tĩnh thở dài một tiếng, Tương Bình vương dụng tình sâu vô cùng, đúng là khó có được, nhưng dù vậy hai người còn không có ở chung một chỗ, ngẫm lại chính mình, Nạp Lan Tĩnh cúi thấp đầu, nàng cùng Kiếm Thiếu Niệm cũng có thể tính là lưỡng tình tương duyệt, nhưng lại cứ vẫn còn xa cách hai nơi, nghĩ tới đây, ánh mắt của Nạp Lan Tĩnh ảm đạm, hôm qua đối với hắn vẫn có chút oán, nhưng bây giờ cũng chỉ còn nhớ nhung, hy vọng dường nào hắn có thể trở lại, trở về thật tốt!

Ánh mắt Nạp Lan Tĩnh có chút ướt át, vội đưa chén nước cho nha đầu bên cạnh, nàng rời đi giống như chạy trốn, nàng trước nay chưa bao giờ rơi vào tình cảnh như vậy!

Đến thời điểm dùng bữa tối, Nạp Lan Tĩnh cố ý sai người chuẩn bị những món mà thường ngày Cung thị hay ăn, chỉ là, khi Cung thị ngồi ở trong sảnh, sắc mặt vẫn còn không có khôi phục như cũ, vẫn có mấy phần ý lạnh!

"Mẫu thân, chẳng lẽ người vẫn còn đang trách nữ nhi sao?" Nạp Lan Tĩnh nói xong, uất ức cúi đầu, đôi tay bức rức nắm tại một nơi, có vẻ có mấy phần lo lắng!

Cung thị nhìn Nạp Lan Tĩnh có dáng vẻ như vậy, trong đầu căng thẳng, vốn là mẹ con, tự nhiên không có thù hận như vậy, Cung thị như vậy cũng chỉ là làm dáng một chút thôi, tuy nói nhưng trong lòng Cung thị cũng hiểu, tất nhiên Nạp Lan Tĩnh cố ý nói như vậy để dỗ mình vui, nhưng trong lòng của bà vẫn rất đau lòng, "Nếu như Tương Bình vương thật sự ở trước cửa Vương phủ xảy ra chuyện, sẽ chọc một ít thị phi, ngươi cứu hắn cũng không có gì đáng trách, nương làm sao có thể trách ngươi chứ, chỉ là, nếu như hắn ở tại Tiêu Dao vương phủ, cuối cùng sẽ chọc cho người bên ngoài đặt điều!" Cung thị không khỏi thở dài, những cái tiểu tâm tư (sự kiện nhỏ có thể xảy ra) Nạp Lan Tĩnh có thể đoán được, nhưng lại cứ nàng không nguyện ý nhất bởi vì chuyện của bà, mà khiến thanh danh của con gái bị liên lụy!

*xưng hô của Cung thị với Tương Bình Vương Tà sẽ để là ta - hắn nhé.đang theo đuổi mà ~ing

"Bà bà, ngài cũng đừng lo lắng, thường nói lời đồn đãi dừng lại ở trí giả, về phần những loại người nông cạn đó, cho dù truyền đi cũng không cần phải để ở trong lòng!" Vũ Nhi không khỏi lôi kéo tay Cung thị, khuyên mấy câu!

Cung thị vốn lạnh mặt, nhìn con gái của mình cùng con dâu đang khẩn trương nhìn mình, không khỏi bật cười, "Các ngươi nha, lúc này lời hữu ích đều cùng các ngươi nói rồi, ta lại không tìm được lý do!" Trên mặt Cung thị cuối cùng không có nặng nề như vừa rồi, thật vất vả gặp nhau, cũng khó được vui mừng, chuyện phiền lòng ngày mai nghĩ cũng không muộn!

Khụ khụ! Ba người đang cười nói, bên ngoài truyền đến mấy tiếng nam tử ho khan, Nạp Lan Tĩnh hơi ngẩng đầu, thế nhưng thấy Tương Bình vương đang được người khác giúp đỡ đi tới, "Gặp qua Vương gia!" Mọi người vội vàng đứng dậy hành lễ, chỉ là nhìn sắc mặt Tương Bình vương rốt cuộc đã khôi phục không ít, có lẽ bởi vì Tương Bình vương là người tập võ!

"Đều là người nhà, cần gì phải đa lễ như vậy, nhanh đều đứng dậy đi!" Trên mặt Tương Bình vương cười một tiếng, nói đến rất tự nhiên, Nạp Lan Tĩnh khẽ hạ mí mắt, lần này Tương Bình vương ngược lại không có cả người toát ra nặng nề trầm muộn giống như mấy lần trước nhìn thấy, vẫn còn nhớ lần đầu tiên nhìn thấy Tương Bình vương, trên người của ông ta không khỏi vây quanh niềm đau thương khôn nguôi, vào lúc này, đến lúc này ngay cả nửa phần cũng không nhìn thấy!

"Tại sao Vương gia cũng tới?" Nạp Lan Tĩnh cười một tiếng, vốn là lấy thân phận của nàng bây giờ, ngược lại phải kêu Tương Bình vương là Hoàng thúc, chỉ là nàng cố ý kêu ông ấy Vương gia, nhưng trong lòng vẫn còn có chút kỳ vọng, Nạp Lan Tĩnh hơi nhường ra thân thể, cũng là nhường lại ghế chủ vị bên cạnh Cung thị!

"Cũng không sợ khiến Tĩnh nhi chê cười, sau khi tỉnh lại, lại cảm thấy trong bụng đói đến khó nhịn, lại nghĩ giờ này chắc đến giờ dùng thiện liền đi tới!" Tương Bình vương nói cũng thuận miệng, thân thể tự nhiên đi đến bên cạnh Cung thị, ánh mắt lại đang ở bên trên mặt Cung thị đảo quanh!

"Thật khiến Vương gia chịu uất ức!" Nạp Lan Tĩnh khẽ cười một tiếng, nhìn dáng vẻ của Tương Bình vương, sợ là dựa vào bên cạnh Cung thị rồi! Tương Bình vương cũng không quan tâm khoát tay áo, thân thể ngồi xuống, liền ngồi ở chủ vị!

"Vương gia nếu như đói bụng, tự nhiên sẽ có người bưng đồ ăn đến sương phòng của Vương gia, từ xưa nay nào có nam nữ ngồi cùng bàn đâu, còn làm phiền phiền Vương gia tự trọng!" Cung thị từ lúc Tương Bình vương nói cái lời mập mờ mà người trong nhà, trên mặt cũng có chút không nén được giận, gặp qua cái người không cần thể diện trước mặt, nhưng cho tới bây giờ không có nhìn thấy qua Tương Bình vương như vậy, suy cho cùng Cung thị cũng là trưởng bối, tuyệt đối không thể ở trước mặt vãn bối luống cuống, không khỏi mạnh mẽ nuốt lửa giận, trầm giọng nói một câu!

"Nương, cái này chẳng qua đều là một ít nghi thức xã giao, Vương gia cũng nói, đều là người nhà, thật sự không cần quá để ý!" Nạp Lan Tĩnh cười một tiếng, Tương Bình vương này đối với Cung thị là một lòng say mê, ngược lại nàng rất vui khi việc thành, tuy nói không thể giúp Tương Bình vương cái đại ân gì, thế nhưng một ít chuyện nhỏ, cũng có thể nói lên mấy câu nói!

"Đúng vậy đó bà bà, Vương gia cũng không phải người đa lễ vậy, tự nhiên không cần phải kiêng dè nhiều như vậy!" Vũ Nhi biết được Cung thị là một người số khổ, trước kia có nghe Nạp Lan Tĩnh nói về, thân thể Cung thị khó chịu, rốt cuộc đều là bị Nạp Lan Diệp Hoa chọc tức, hôm nay Tương Bình vương dụng tâm như vậy, hơn nữa Vũ Nhi cũng không tin Cung thị đối với Tương Bình vương không có một chút cảm giác, trong lúc vô tình nàng cùng Hầu Gia nói đến, ngược lại nghe nói ban đầu cũng có chuyện xưa khác!

Cung thị lần này nhìn hiểu, tình cảm con gái của mình cùng con dâu đều mong chờ mình cùng Tương Bình vương có thể ở cùng nhau, cũng không biết Tương Bình vương cho họ chỗ tốt gì, có thể làm cho bọn họ giúp hắn như vậy!

"Đã như vậy, Vương gia từ từ dùng bữa, dân phụ tạm thời lui xuống!" Cung thị phúc phúc*, không thèm nói nhiều nửa câu, bà giống như trước kia liền cùng Tương Bình vương vừa thấy mặt liền ồn ào lên, hôm nay cũng giống như vậy, đều nói là chọc không được, còn tránh không được sao!

*phúc phúc: phúc thân hành lễ.

"Chậm đã Hinh Nhi, chả nhẽ Bổn vương là lang sói sao, vì sao nàng nhìn thấy Bổn vương liền vội vàng rời đi !" Tương Bình vương đối với thái độ của Cung thị độ cũng không giận, ngược lại rất có hứng thú nhìn Cung thị, cho dù đã qua nhiều năm như vậy, mặc dù Cung thị đã là mẫu thân của hai đứa bé, trong mắt hắn, Cung thị vĩnh viễn mỹ lệ như vậy, ngạo khí bức người như vậy!

"Vương gia suy nghĩ nhiều, dân phụ không đói bụng, xin được cáo lui trước!" Cung thị lạnh giọng nói, mới vừa cất bước muốn rời khỏi, nhưng ống tay áo lại bị Tương Bình vương kéo!"Ngươi buông ra!" Cung thị không khỏi nâng cao giọng!

Về đầu trang
Về đầu trang