Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Tướng Phủ Đích Nữ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :

Tướng Phủ Đích Nữ - Chương 296: Chương 33.2(297)

var listStoriesVip=['Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân','Tuyệt phẩm tiên hiệp - Thái Cổ Thần Vương','Tuyệt phẩm Huyền Huyễn - Tuyệt Thế Vũ Thần','Tuyệt phẩm Ngôn Tình - Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc','Tuyệt phẩm Ngôn Tình - Tổng Tài Đại Nhân, Mãi Mãi Con Đường Theo Đuổi Vợ','Tuyệt phẩm tiên hiệp - Thiên Đạo Đồ Thư Quán','Tuyệt phẩm Kiếm hiệp - Cao Thủ Thâu Hương','Tuyệt phẩm tiên hiệp - Thần Đạo Đan Tôn','Tuyệt phẩm tiên hiệp - Thái Sơ','Tuyệt phẩm Đô Thị - Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân'];document.write(listStoriesVip[Math.floor(Math.random()*listStoriesVip.length)]);"Không thả!" Lúc này Tương Bình vương giống như cũng có đủ sức lực, mặc dù nhìn Cung thị rất không vui, trên mặt vẫn nở nụ cười như cũ, nhưng trên tay một chút ý tứ buông ra cũng không có!

"Buông ra!" Giọng nói của Cung thị mang theo vài phần chói tai, khóe mắt bà thế nhưng thấy Nạp Lan Tĩnh cùng Vũ Nhi đang cười trộm, trên mặt càng không nhịn được, thân thể vừa động, không khỏi hướng về phía Tương Bình vương ra chiêu, lần này Tương Bình vương cũng không có đón đỡ, thân thể hơi chuyển động, nhưng cũng tránh được sắc bén của Cung thị!

Ngược lại Nạp Lan Tĩnh chưa từng thấy qua dáng vẻ Cung thị như vậy, thời điểm trước kia, bà ở trong Nạp Lan phủ, nỗ lực làm tốt một quý phụ, cho dù là bị lão thái thái khi dễ, cũng chưa từng phát tiết vui vẻ như vậy, càng thêm ít đi thẳng thắn của tướng môn chi hậu (thế hệ sau nhà tướng)! Ngược lại rất hiếu kỳ, thật muốn biết một chút chuyện xưa của bọn họ, cũng không hiểu được có bao nhiêu náo nhiệt!

"Hinh Nhi nàng không nên tức giận, tức giận dễ dàng già đi!" Tương Bình vương nói nghiêm trang, nhưng lại càng khiến người giận!

"Ta già hay không già, liên quan tới ngươi sao!" Cung thị ngay cả lễ nghi cơ bản nhất cũng mặc kệ, mắt mở thật to, thân thể tức giận đến run lên, trái lại cực kỳ tức giận!

"Ta liền chỉ thích cái người dáng vẻ mạnh mẽ này!" Tương Bình vương cười một tiếng, giống như trở về nhiều năm trước, lúc hắn cùng với Cung thị gặp nhau, trong ngày thường cãi vã vô cùng, nhưng lại là một loại niềm vui thú!

Cung thị càng thêm cảm thấy không đất dung thân, hôm nay đã từng này tuổi rồi, lại nói chuyện yêu đương, chẳng phải chuyện hay ho gì, nhưng lại tránh thoát không ra, trong lúc nhất thời cũng không có biện pháp khác!

"Mẫu thân, nếu như không tiếp tục dùng bữa, cơm cùng thức ăn sẽ nguội mất, có chuyện gì liền chờ dùng bữa tử tế nói chuyện một chút là được!" Nạp Lan Tĩnh nhìn Cung thị cùng Tương Bình vương giằng co không xong, không khỏi ra mặt hoà giải, cũng nháy mắt ra dấu cho Vũ Nhi, Vũ Nhi hiểu ý, thế nhưng hai người cứng rắn kéo Cung thị ngồi lại trên ghế, mặc dù Cung thị không nguyện ý, nhưng cũng không dám tốn sức giãy giụa, dù sao sợ đả thương đứa nhỏ trong bụng Vũ Nhi!

"Đúng vậy, nàng trông nàng xem còn không hiểu chuyện bằng hai đứa bé!" Tương Bình vương còn không tha liếc Cung thị một cái, nhìn dáng vẻ, giống như là một đôi phu thê thành thân đã nhiều năm!

Pằng, Cung thị vốn đè xuống lửa giận, vào lúc này lại bị Tương Bình vương dễ dàng khơi lên, đặt mạnh đôi đũa để lên bàn!"Được, được, không nói nữa, dùng bữa dùng bữa!" Tương Bình vương giống như rất hào phóng, không cho Cung thị cơ hội nổi giận, vội vàng kêu người dùng bữa!

"Tĩnh nhi, Vũ Nhi nhìn món ăn cũng không tệ!" Tương Bình vương không để ý tới Cung thị, để cho nàng một người sinh giận dỗi, cũng gắp cho Tĩnh nhi cùng Vũ Nhi thêm một ít món ăn, nhưng lại đều là món Nạp Lan Tĩnh cùng Vũ Nhi trong ngày thường thích dùng đấy!

Tương Bình vương thấy Nạp Lan Tĩnh cùng Vũ Nhi vẻ mặt hồ nghi nhìn hắn, hắn không khỏi lúng túng cười một tiếng, hắn cũng không thể nói hắn là vì muốn lấy lòng Cung thị, ngay sau đó cũng muốn lấy lòng người Cung thị quan tâm, dĩ nhiên là đã cho người điều tra qua!

Mặc dù bữa cơm đêm nay có chút ồn ào, nhưng kỳ lạ lại hiện ra không khí vui vẻ hòa thuận, lại thật giống như người một nhà, trong trí nhớ của Nạp Lan Tĩnh chưa từng cùng Nạp Lan Diệp Hoa dùng bữa như vậy!

Ngày thứ hai Thái Hoàng Thái hậu liền hạ chỉ, muốn Tương Bình vương vào cung, thế nhưng Tương Bình vương lại nương nhờ Tiêu Dao vương phủ không rời đi, Cung thị vô cùng tức giận, nhiều lần uy hiếp Tương Bình vương rằng mình muốn rời khỏi, nhưng Tương Bình vương không thèm để ý chút nào, chết sống ở lại Tiêu Dao Vương phủ, Cung thị lại không thể thật sự rời đi, bà đi như thế, chẳng phải để tất cả lời đồn đãi đều chỉ hướng Nạp Lan Tĩnh, trong ngày thường, Tương Bình vương không có chuyện gì đều cùng Cung thị nói giỡn, mặc dù phần lớn là hai người lại ầm ĩ, thế nhưng ngược lại khiến cho Vương phủ này tăng thêm mấy phần sinh khí!

Ngày hôm đó, là ngày Nạp Lan Tĩnh hẹn Thượng Quan Tầm, lúc Nạp Lan Tĩnh ra cửa, cũng không có báo cho Cung thị, rốt cuộc là sợ bà lo lắng, thời điểm đến Tuyết Đình, Thượng Quan Tầm cũng đã đến từ sớm!

"Trái lại Thượng Quan công tử tới sớm!" Lúc đến nhã gian, Nạp Lan Tĩnh được Thu Nguyệt đỡ, trên mặt mang mấy phần nụ cười, giống như giữa bọn họ chưa từng xảy ra chuyện lúc trước!

"Gặp qua Vương phi, Vương phi triệu kiến tự nhiên không thể chậm trễ!" Thượng Quan Tầm hơi ôm quyền, coi như đối với Nạp Lan Tĩnh hành lễ, chỉ là trong giọng nói lại mang theo vài phần giễu cợt, dù sao Nạp Lan Tĩnh rất cường thế, thật ra thì hợp tác giữa bọn họ, cũng là Nạp Lan Tĩnh ép buộc!

Nạp Lan Tĩnh cũng không quan tâm, nhẹ gật đầu, tìm chỗ bên cạnh cửa sổ ngồi xuống, gương mặt lạnh nhạt, "Thượng Quan công tử thấy nơi đó như thế nào?" Nạp Lan Tĩnh tiện tay chỉ vào một nơi, đồng dạng bên cửa sổ, nhưng chỉ vào cùng một chỗ!

Thượng Quan Tầm theo ngón tay Nạp Lan Tĩnh nhìn lại, thế nhưng thấy Nạp Lan Tĩnh chỉ vào trên núi đối diện, "Không tệ!" Thượng Quan Tầm gật đầu một cái, trên núi tinh xảo hợp lòng người, mặc dù hắn không biết Nạp Lan Tĩnh đột nhiên hỏi lời này là ý gì, nhưng thẳng thắn mà nói, nơi đó thật sự là không tệ!

Nạp Lan Tĩnh gật đầu cười một tiếng, "Tuyết Đình này vẫn luôn là nơi phong nhã, tuy nói là nơi văn nhân mặc khách yêu thích, nhưng người tới nơi này không giàu cũng quý, bởi vì nơi này ba mặt toàn nước, tinh xảo di nhân (tạm thời không rõ nghĩa), tuy nói cần tiến vào Tuyết Đình sẽ phải đóng một ít ngân lượng, lại vẫn có nhiều người yêu thích như vậy, nếu như ở trên núi đối diện xây dựng đình nghỉ mát xinh đẹp, so Tuyết Đình chỉ có hơn chứ không kém!" Nạp Lan Tĩnh cười một tiếng, cũng phân tích đạo lý rõ ràng, nàng cùng Kiếm Thiếu Niệm cũng chỉ qua nơi này, nhưng bất đồng chính là, Kiếm Thiếu Niệm là muốn làm Nạp Lan Tĩnh vui vẻ, mà Nạp Lan Tĩnh lại vì lợi ích!

"Chủ ý này không tệ, thế nhưng nơi này địa thế hiểm yếu, muốn xây dựng là chuyện không dễ!" Thượng Quan Tầm không khỏi cau mày, cho dù giữa bọn họ có chút không vui, nhưng Thượng Quan Tầm không thể không nói ý tưởng này của Nạp Lan Tĩnh là cực kỳ tốt!

"Chỉ cần ra được giá, làm gì có chuyện không thể làm!" Nạp Lan Tĩnh hơi cười cười, người đời nói tiền tài có thể thông thần cũng không phải không có đạo lý, nói đến đây, nàng không khỏi nghĩ Kiếm Thiếu Niệm, hôm đó chính mình cũng hỏi hắn như vậy, hắn lại cũng trả lời như vậy!

Thượng Quan Tầm không khỏi suy nghĩ sâu xa, thương nhân lấy lợi làm chủ, chỉ cần để cho hắn nhìn thấy chỗ lợi ích, sao có thể không động tâm, bình tĩnh mà xem xét, Nạp Lan Tĩnh có ánh mắt độc đáo, Thượng Quan Tầm vẫn rất thưởng thức Nạp Lan Tĩnh, chỉ là Nạp Lan Tĩnh làm việc hung ác, đây cũng là chỗ duy nhất hắn do dự!

"Sau khi chuyện thành công chia bốn sáu!" Nạp Lan Tĩnh khẽ cười, nhìn sắc mặt Thượng Quan Tầm, biết hắn cũng cảm thấy đây là một cách phát tài, giống nhau, nàng cũng tin tưởng chỉ cần ra được giá, liền không có lay chuyển không được người, hơn nữa, nàng tin tưởng Thượng Quan Tầm tuyệt đối không phụ lòng cái giá này!

Thượng Quan Tầm không lên tiếng, trong lòng hắn cũng rất rối rắm, cùng Nạp Lan Tĩnh hợp tác, hắn sao không nghi ngờ sẽ không có lợi toan tính, nhưng lại cứ cùng Nạp Lan Tĩnh hợp tác, giống như làm bạn cùng với hổ, ngươi luôn luôn không biết, nàng lúc nào sẽ đối với ngươi hạ miệng, mà ngươi lại ngay cả một cơ hội đáp trả cũng không có!

"Lòng người giống như rắn nuốt voi, ban đầu nếu không phải tình thế vội vã, nghĩ đến cũng sẽ không xảy ra chuyện như vậy, về phần Thượng Quan tiểu thư, suy cho cùng bởi vì tự vệ thôi!" Nạp Lan Tĩnh cũng không kiêng dè gì mà nhắc tới chuyện lúc trước, nháo đến tình cảnh bây giờ, thật ra thì cũng không oán được Nạp Lan Tĩnh, lại nói thương nhân trước tới nay luôn là người lấy lợi làm bạn, không có bằng hữu vĩnh viễn, cũng không có kẻ thù vĩnh viễn!

Thượng Quan Tầm cúi thấp đầu, ngược lại vẫn không có quyết định, dù sao hắn còn có hậu chiêu, người nọ cùng Nạp Lan Tĩnh ai thắng ai thua còn chưa nói được, đến lúc đó tình thế như thế nào, cũng không thể nói chính xác, "Chuyện này, còn mong Vương phi cho phép thảo dân suy nghĩ kỹ càng!"

Nạp Lan Tĩnh gật đầu một cái, tự nhiên nàng sẽ không nóng nảy, lúc này muốn thu phục Thượng Quan Tầm dĩ nhiên phải mất chút thời gian, "Thượng Quan công tử!" Đang nói, thế nhưng có một vị khách không mời mà đến xông vào, cửa két một tiếng bị mở ra, nhưng người tới không hề biết mình có phần thất lễ, "Ở bên ngoài liền nghe thấy tiếng của Thượng Quan công tử, không thể nghĩ đến thật sự là Thượng Quan công tử!" Người nọ cười một tiếng, ngược lại nói tự nhiên!

Về đầu trang
Về đầu trang