Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Yêu Anh Hết Thuốc Chữa
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :

Yêu Anh Hết Thuốc Chữa - Chương 11(11)

Giọng nói quen thuộc làm Thiên Ân tỉnh lại, mở mắt ra, đúng là Hành Kiện sau khi đã tẩy trang.

“Kiện…… Xong rồi sao?” Thiên Ân mỉm cười, hai má hồng hồng cực kì mê người.

Sau mỗi lần kết thúc buổi biểu diễn, Hành Kiện luôn vội vàng dây dưa với cô, trút hết những tinh lực dư thừa lên người cô, đến khi không còn chút sức lực nào mới thôi. (Yu: đúng là trâu hơn con trâu nữa.)

Cô khó khăn lắm mới dám làm nũng dang hai tay ra muốn anh ôm cô, nhưng không thấy phản ứng gì, mặt anh không chút thay đổi hỏi “Quyển tạp chí trên bàn đâu?”

“Hả?” Đầu cứ như bị dội vào gáo nước lạnh, Thiên Ân liền tỉnh táo, chột dạ, chỉ vào nới cô vừa cất giấu: “À … ở đó….”

Vừa nhìn đã biết có người cố tình giấu quyển tạp chí đi, Hành Kiện lườm cô một cái, cầm lấy quyển tạp chí, chỉ bỏ lại một câu “Đi thôi.” rồi bước ra ngoài.

Thiên Ân nhanh chân cầm lấy túi xách chạy theo, lần đầu tiên nhận ra bóng hình mà cô đang đuổi theo cách cô càng lúc càng xa……

Ngồi trong xe, Ngải Mễ báo cáo hành trình cùng một số hoạt động mới với Hành Kiện, Hành Kiện chỉ chăm chú nhìn quyển tạp chí.

“Tháng sau có một hoạt động từ thiện, chị nghĩ chắc em không có hứng thú tham gia…..” Công việc Hành Kiện rất bề bộn, ít khi tham gia những hoạt động công khai, thế nên Ngải Mễ mới chắc chắn như vậy.

“Em đi!” Hành Kiện trả lời mà không cần ngẩng đầu lên nhìn.

Ngải Mễ sửng người một chút, nhìn về phía Thiên Ân tìm kiếm đáp áp, nhưng Thiên Ân chỉ cười cười gượng gạo.

“Vậy thì…… Các hoạt động từ thiện sau này…… Em đều đồng ý tham gia sao?” Ngải Mễ hỏi thử, mặc dù cảm thấy có gì đó bất thường, nhưng cũng không tỏ vẻ gì. Đối với một ngôi sao như anh, cô biết Hành Kiện không thích trả lời những vấn đề liên quan đến đời tư.

“Rảnh rỗi sẽ đi.” Anh vẫn lạnh lùng trả lời.

“Chị hiểu rồi” Ngải Mễ tiếp tục báo cáo.

Thiên Ân trộm nhìn dáng vẻ tập trung của Hành Kiện, chỉ có cô hiểu lý do, bởi vì anh chỉ nhìn chằm chằm vào bức ảnh của cô tiểu thư nhà họ Lộ kia. Chuyện mà cô lo lắng nhất cuối cùng cũng tới.

Cô vẫn biết trong lòng Hành Kiện luôn có một góc cô không thể chạm tới, vì đó là vị trí của Lộ Thiên Ái.

Trong lòng anh, cô chỉ như một người tạm bợ để lấp đi chổ trống đó, đợi đến khi chủ nhân thật sự của nó xuất hiện, cô sẽ bị gạt qua một bên, dù sao cả hai cũng chẳng có đính ước hay hứa hẹn gì.

Thiên Ân quay đầu chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ, nén không cho nước mắt trào ra.

Ai! Cái gì nên đến thì sẽ đến, có tránh cũng không thoát.

Xe chạy thẳng một đường đến căn biệt thự trên núi, đây là một trong số những tài sản của Hành Kiện, cũng là nơi mà tạm thời Thiên Ân và Ngải Mễ đang sống cùng anh.

Xe dừng lại trước cửa, Thiên Ân đẩy cửa xe ra rồi lẫn nhanh vào phòng, không giống như trước đây luôn chờ đợi Hành Kiện và Ngải Mễ vào chung. Cô định trốn nhanh vào phòng để khóc một trận cho thỏa.

Nước mắt đã rơi khi cửa phòng còn chưa kịp đóng, lại bị Hành Kiện giữ chặt cánh cửa, nhìn nước mắt đong đầy quanh hốc mắt cô, anh nhướn mày.

“Khóc cái gì?”

“Không…… Không có gì…… Mắt em tự dưng thấy khó chịu……” Hành Kiện ghét nhất thấy cô khóc, Thiên Ân lúng túng lau nước mắt, nở một nụ cười trông còn khó coi hơn cả khóc.

“Em lại phát bệnh hâm à?” Hành Kiện không chấp nhận câu trả lời lấy lệ của cô, kiên quyết bắt cô phải nói ra.

“Thật sự không có gì, chỉ là em thấy vui mừng thay cho anh…… Cuối cùng người đó cũng xuất hiện rồi……” Cô thử tỏ ra tự nhiên rộng rãi, nhưng lời vừa ra khỏi miệng, nước mắt lại không nghe lời mà không ngừng tuôn rơi.

“Đừng tự cho là mình đúng……” Hành Kiện rất ít khi nhìn thấy Thiên Ân khóc, nước mắt cô tựa như giọt nến làm tan chảy trái tim anh.

Để nước mắt người con gái này làm ảnh hưởng đến cảm xúc của mình, Hành Kiện cảm thấy rất khó chịu: “Em cho rằng em hiểu tôi lắm sao? Liệu em hiểu tôi được bao nhiêu?”

Anh rất ghét phản ứng của Thiên Ân, cô luôn luôn như vậy, tự cho là mình hiểu anh, có thể liếc mắt một cái là nhìn thấu hỉ nộ ái ố trong anh, biết anh muốn cái gì. Thật ra, có đôi khi ngay cả anh cũng không rõ anh thật sự muốn hay không nữa là, cô dựa vào cái gì mà có thể kết luận tâm tư anh?

Đúng vậy! Sự xuất hiện của Lộ Thiên Ái đã làm gợn sóng trong lòng anh, nhưng chẳng qua anh chỉ muốn gặp cô ấy, xác nhận chính mình có còn bị cô ấy cuốn hút mãnh liệt như trước đây hay không, chỉ là như vậy, hà cớ gì phản ứng của cô lại mãnh liệt như thế?

Cô luôn tự cho là mình bao dung, khiến anh cảm thấy vô cùng tức giận.

Đột nhiên, Hành Kiện đẩy Thiên Ân dựa vào cửa, cô bị ép đến khó thở, đôi mắt to tròn, gương mặt vô tội.

“Em…… Em biết anh hợp với Thiên Ái……Ưm—-”

Không để cô nói hết câu, Hành Kiện bỗng nhiên chặn lấy môi cô, giày vò nó. Anh thô bạo cởi hết quần áo của cô, chiếc váy lụa trắng như tuyết bị xé rách, cách lớp quần nhỏ, bên dưới, anh liên tục ma sát vào u cốc của cô.

“Ư…… Ư.. a…… Đừng mà……” Toàn thân Thiên Ân dường như sắp bốc cháy, liều mạng lắc đầu muốn cự tuyệt sự tấn công của anh, cơ thể bị ép tới mức không thể động đậy.

Cô chỉ nói lên suy nghĩ thật của mình, vì sao Hành Kiện lại tức giận như vậy? Hành động thô bạo không hề có chút dịu dàng của anh như một lời trừng phạt đối với cô.

Đôi môi sưng đỏ của Thiên Ân cất tiếng cầu xin “Kiện…… Đừng…… Em xin anh……”

Sự công kích mãnh liệt như thế này không giống với tác phong trước giờ của Hành Kiện, đối với dục vọng như đang muốn cắn nuốt mình làm cho Thiên Ân cảm thấy sợ hãi, nơi thần bí cũng không chịu nổi mà co rút.

Không để ý đến sự cầu xin của cô, Hành Kiện cởi quần lót của cô ra ném đi, đồng thời phóng thích con mãnh thú trong người anh, nâng đùi của cô lên một phát tiến vào thâm nhập u huyệt.

“Ư– a–” dũng đạo chưa ướt đẫm đã bị căng ra, bị lấp đầy, đau đớn cùng khoái cảm nhè nhẹ hòa cùng vào nhau, khiến Thiên Ân không khỏi rên rỉ.

Theo sự xuất nhập mãnh liệt của anh, cô chỉ có thể giữ chặt tay anh để không bị ngã.

“Ư… a…… Ư…… Ư…… Kiện…… Em không thể…… Ư……”

Đến khi Thiên Ân gần như kiệt sức, đôi tay rắn chắc của Hành Kiện lại dang rộng hai chân cô ra, khiến cho nơi đó của cô càng rộng ra.

Theo mỗi lần va chạm, cái vật to lớn của anh lại thâm nhập toàn bộ vào trong cơ thể của cô, vào sâu đến tận cùng.

“A…… A…… A……”

Về đầu trang
Về đầu trang