Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Yêu Anh Hết Thuốc Chữa
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :

Yêu Anh Hết Thuốc Chữa - Chương 27(27)

Nhìn gương mặt khi ngủ không hề phòng bị của anh, Thiên Ân không kiềm chế được mà xoa xoa mặt anh, tình yêu dịu dàng biểu lộ trên khuôn mặt cô.

Sau này chắc là không còn cơ hội nhìn anh như vậy rồi……

Kề mặt mình sát vào Hành Kiện, môi Thiên Ân nhẹ nhàng chạm vào môi anh, hai má anh, cuối cùng là trán anh, sau đó nắm lấy tay anh, gối dầu lên vai anh, cũng chìm sâu vào giấc ngủ.

“Thiên Ân……”

Ngải Mễ không nhịn được tranh cãi ầm ĩ với Thiên Ái. Sáng sớm đã phải dẫn cô ta tới bệnh viện, vừa vào phòng bệnh lại nhìn thấy cảnh tượng hai người đang dựa sát vào nhau.

Ngải Mễ nhẹ nhàng gọi , lúc này Thiên Ân mới mở đôi mắt vẫn còn buồn ngủ ra, vẻ mặt vô cùng mệt mỏi.

Cô nhẹ giọng hỏi , “Hai người tới rồi à!” nhìn thấy ánh mắt không thiện chí của Thiên Ái, cô mới vội vàng buông tay Hành Kiện ra.

Thiên Ái lập tức đi đến, cầm lấy tay Hành Kiện như một sự chiếm hữu.

Ngải Mễ ngán ngẩm lắc đầu, ý bảo Thiên Ân ra phòng khách bên ngoài nói chuyện.

“Cậu ấy thế nào rồi?”

“Tối hôm qua, sau khi hết thuốc gây mê liền tỉnh một chút, xong lại ngủ ngay, buổi sáng bác sĩ nói sẽ đến xem xét miệng vết thương……” Thiên Ân bỗng nhiên nghĩ đến tình hình ở bên ngoài, “Tin tức có bị lộ ra ngoài không?”

“Trước mắt thì không, chị nghĩ tạm thời nhà họ Lộ sẽ không dám có hành động gì, nhưng sớm đuổi vị ôn thần kia đi mới là thượng sách.”

“Hành Kiện cần cô ấy……” Thiên Ân bất đắc dĩ nói ra sự thật.

“Cô ta hại cậu ấy thành như vậy còn chưa đủ sao? Lần này Hành Kiện đúng thật là tự tìm lấy phiền toái.” Đối với Thiên Ái, Ngải Mễ phản cảm đến cực điểm.

Thiên Ân chỉ cười cười. “Phiền chị chăm sóc Hành Kiện một lúc, em phải về nhà một chuyến, sợ mama lo lắng.”

“Em về nghỉ ngơi đi! Nhìn bộ dạng em cứ như là sắp ngất xỉu đến nơi rồi…… Cứ để cho vị đại tiểu thư kia đảm đương một chút đi!”

Thiên Ân nhìn vào trong phòng, Thiên Ái tựa đầu tựa lên vai Hành Kiện, dáng vẻ thật hạnh phúc. “Vậy…… em về trước……”

Dù sao vị trí đó là thuộc về Lộ Thiên Ái……

Thiên Ân vừa bước ra phòng bệnh, Hành Kiện liền tỉnh lại.

“Ưm……” cảm giác bên cạnh có người đã thức tỉnh anh, trực giác của anh mách bảo đó là Thiên Ân, nhưng nhìn kĩ hóa ra lại là Thiên Ái.

“Kiện…… Rốt cuộc anh cũng tỉnh rồi! Làm em lo lắng muốn chết……” Khóe mắt Thiên Ái cũng cố nặn ra hai giọt nước mắt, như thể rất là lo lắng.

“Em luôn ở đây sao?” Hành Kiện không muốn để ý đến việc cô làm vẻ ta đây, chỉ là nghi ngờ hỏi. Anh nhớ rõ, tối qua, trong lúc hôn mê, người anh nhìn thấy là Thiên Ân.

“Đúng rồi! Em vẫn luôn ở đây mà! Anh không nhớ sao?” Thiên Ái bắt đầu giả ngu, cô muốn khiến Hành Kiện nghĩ người vẫn luôn ở bên anh là cô, như vậy mới có thể khiến anh cảm động.

“Thiên Ân…… Không tới sao?” Hành Kiện nhớ rõ, tối qua, sau khi tỉnh lại nghe được giọng nói của Thiên Ân, anh mới yên tâm ngủ tiếp. Chả lẽ đó là mơ sao?

“Cô ấy chỉ đến một lát rồi đi ngay! Cũng không biết bận việc gì nữa……” Thiên Ái ủy khuất oán giận, “Em hỏi cô ấy có muốn chờ anh tỉnh lại không, nhưng cô ấy cũng không để ý……”

Hành Kiện vẫn cảm thấy nghi ngờ, nhưng anh không nhắc lại, nhắm mắt lại không để ý tới Thiên Ái. Thiên Ái lén lộ ra nụ cười nham hiểm.

Mấy ngày sau, Thiên Ái trước sau vẫn không rời khỏi Hành Kiện nửa bước, sợ Ngải Mễ tiếp xúc với Hành Kiện, sẽ vạch trần những lời nói dối của cô.

Dù cho cô có cố gắng làm nhiều điều để Hành Kiện vui vẻ, anh cũng không để ý tới.

Hừ! Bổn tiểu thư bất chấp thể diện giúp anh rót nước pha trà, anh lại không cảm kích một chút nào! Mặc dù trong lòng tức giận đến độ muốn giết người, ngoài mặt Thiên Ái vẫn biểu lộ bộ dáng quan tâm săn sóc.

Ngải Mễ đi rồi, Thiên Ái vẫn kiên trì ở lại chiếu cố Hành Kiện.

Tuyệt đối không thể để Ngao Thiên Ân có cơ hội tiếp xúc với Hành Kiện! Đây là lý do mà Thiên Ái kiên trì ở lại.

Quả thực, trời vừa tối, Thiên Ân không kìm được mà đến thăm Hành Kiện, chỉ là còn chưa đi được vào phòng bệnh, đã bị Thiên Ái ngăn lại. “Tôi nghĩ cô không nên vào có lẽ sẽ tốt hơn.”

“Vì sao? Không phải Kiện đã tỉnh lại rồi sao?”

“Giờ anh ấy đang ngủ, với lại…… Anh ấy không muốn gặp cô……” Thiên Ái tỏ vẻ khó xử, như thể có điều khó nói.

“Tại sao? Không thể như vậy……” Tối hôm qua, Hành Kiện vừa tỉnh lại đã muốn tìm cô, rõ ràng là rất quan tâm đến sự an nguy của cô, sao có thể nói là không muốn gặp?

Thiên Ân không tin lời Thiên Ái nói, cương quyết muốn vào phòng bệnh, bỗng nhiên Thiên Ái giơ tay lên trước mặt cô, một chiếc nhẫn kim cương to lấp lánh tỏa sáng, Thiên Ân thoáng chốc ngây người.

Về đầu trang
Về đầu trang