Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Yêu Anh Hết Thuốc Chữa
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :

Yêu Anh Hết Thuốc Chữa - Chương 3(3)

Nhân dịp cô nhi viện thành lập được hai mươi năm, viện trượng tổ chức lễ kỉ niệm, các nhà tài trợ đều được mời đến, cũng là để nhận bằng cảm ơn khen ngợi.

Tại bữa tiệc trà xã giao trong lễ kỉ niệm, tất cả các nữ tu sĩ cùng cô nhi trong viện đều tự tay làm một ít điểm tâm chiêu đãi khách quý. Hành Kiện phụ trách mang nước uống cho khách .

Lúc này, cậu đã trở thành một đứa trẻ trưởng thành, dáng người cao to đứng trong phòng tiếp khách, có vẻ tài trí hơn người. Đôi mắt đen tinh tường thỉnh thoảng nhìn xung quanh, đôi môi miễn cưỡng cong lên. Viện trưởng đặc biệt giao trọng trách này nên cậu không thể không làm.

Cuối cùng, hình bóng mà cậu mong đơi bấy lâu cũng xuất hiện. Lúc này, cậu mới chính thức nở nụ cười.

“Hành Kiện! Chà! Cao vậy sao! Đẹp trai thế này sao ……..” Lộ phu nhân có vẻ thật cao hứng.

Hành Kiện cười ngượng nhìn bà: “Hoan nghênh cô! Cô có muốn uống chút gì không?”

Không biết vì sao mà Lộ phu nhân đã lâu không đến, cuối cùng cũng nhìn thấy bà, thái độ của Hành Kiện so với lúc trước cũng cởi mở hơn.

Lúc này, đột nhiên có một bóng người đi đến trước mặt hai người, khủy tay đụng phải chiếc khay trên tay Hành Kiện, làm thức uống đều đổ cả xuống đất.

“Trời ơi! Bộ quần áo mới của tôi ……” Một cô gái trẻ bỗng thét lên, nước đổ ướt một phần trên người cô. “Quần áo mới của người ta đều bị bẩn hết rồi! Đều là tại anh ……” Cô ta giận dữ trừng mắt sang Hành Kiện, sau đó chuyển sang nhìn Lộ phu nhân khóc lóc kể lể: “Mẹ, mẹ nhìn đi! Con đã nói trước là không muốn đến đây , mẹ lại cứ bắt con đến….”

Lộ phu nhân vội vàng lau giúp con gái: “Cưng à, không có gì đâu, mẹ giúp con lau là được mà …..”

Cô ấy là Thiên Ái? Trái tim Hành Kiện đập nhanh hơn, ngây ngốc đứng nhìn Thiên Ái đang nổi giận đùng đùng, chẳng để ý đến bản thân mình cũng bị ướt không ít.

“Hành Kiện, anh có sao không? Quần áo anh bị ướt hết cả rồi….” Thiên Ân chỉ biết Hành Kiện làm đổ khay nước, chạy nhanh tới giúp đỡ. Khi cô nhìn thấy Thiên Ái, cả người cũng ngây dại.

Thiên Ái càng ngày càng trở nên hấp dẫn, gương mặt cân đối hoàn mỹ như búp bê được thượng đế tỉ mỉ chế tạo ra, dáng người cao ráo như những cô gái xinh đẹp thường xuyên xuất hiện trên TV, bộ quần áo màu hồng phấn càng tăng thêm nét thanh xuân tươi trẻ, khiến cho người nhìn không thể không bị cô mê hoặc.

Bất giác, Thiên Ân nhìn lại chính mình. Bộ đồng phục thể thao của cô nhi viện đã quá nhỏ rồi, khiến cho ngực cô gần như không thể che giấu hết, thật không được tự nhiên. Hành Kiện thường trêu cô là giấu hai cái bánh bao trước ngực, có khi lại nhìn cô bằng ánh mắt kì quái, hại tim cô đập thật nhanh.

Lúc Thiên Ân đang ngẩn người nhìn Thiên Ái , phản ứng của Hành Kiện lại làm cho cô cảm thấy ngoài ý muốn .

“Thực xin lỗi! Lộ tiểu thư, tôi giúp cô lau khô nhé ……” Hành Kiện kéo tạp dề đến giúp Thiên Ái chà lau , nhưng lại bị cô khiển trách .

“Không được đụng vào tôi! Bị anh lau lại càng bẩn hơn ……” Thiên Ái chán ghét nhìn bộ dạng chật vật của cậu, sau đó quay sang phía mẹ. “Mẹ, mình về nhà thôi ! Ở đây thêm một phút nào nữa chắc con sẽ điên lên mất ……” Nói xong hướng Lộ phu nhân như kiểu sắp bỏ đi .

Lộ phu nhân tỏ vẻ xin lỗi nhìn Hành Kiện, không còn cách nào khác là để con gái kéo ra ngoài .

Hành Kiện buồn bã nhìn hai người rời đi , không nói một câu . Cậu vì sự ngốc nghếch của chính mình mà cảm thấy ảo não, hơn nữa lần đầu tiên cảm thấy bản thân thật ti tiện.

Thiên Ái tựa như một ngôi sao chói mắt ở trên cao, không phải dùng hai bàn tay trắng của một cô nhi như cậu mà có thể chạm tới, chẳng trách ánh mắt của cô khi nhìn cậu đầy sự khinh thường.

Cậu không trách cô, nhưng, đến một ngày nào đó, cậu sẽ trở thành hoàng tử xứng đôi với công chúa, tự tay hái xuống ngôi sao xinh đẹp này.

Hành Kiện âm thầm thề, trong lòng bỗng hiện ra một nguồn động lực mà trước nay chưa từng có .

“Hành Kiện, anh có sao không? ” Thiên Ân nhìn biểu hiện liên tục thay đổi của cậu, lo lắng hỏi .

Bị Thiên Ái nhục mạ như thế, trong lòng Hành Kiện nhất định rất khó chịu. Cô nhìn ra được Hành Kiện có ý với Thiên Ái, nếu không đã không bảo quản thật kỹ món quà mà chính tay Thiên Ái đưa cho trước đây, ngay cả vỏ hộp cũng không vứt đi.

Lúc này, không hiểu sao Thiên Ân lại cảm thấy ghen tị, sợ Hành Kiện không hề thuộc về một mình cô nữa. Nghĩ đến khả năng này , hốc mắt của cô lập tức hồng hồng .

“Làm gì thế! Tự dưng khi không lại khóc làm gì? Nhanh đi thu dọn đi!“

Hành Kiện biết Thiên Ân đang vì chuyện Thiên Ái mắng cậu mà cảm thấy khổ sở, thô lỗ day day tóc cô, xem như trấn an .

Gió xuân thổi man mác ý tình, gợi cho thiếu niên một chủ tâm, cũng làm gợn sóng trong tâm hồn một thiếu nữ.

Năm đó, Hành Kiện mười sáu tuổi, Thiên Ân và Thiên Ái mười ba tuổi .

Về đầu trang
Về đầu trang