Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Yêu Anh Hết Thuốc Chữa
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :

Yêu Anh Hết Thuốc Chữa - Chương 6(6)

“Nhưng…… Nhưng mà em không biết chị ……” Thiên Ân có chút nghi ngờ. Nghe nói Đài Bắc có rất nhiều người xấu chuyên môn lừa các em gái đi làm mại dâm, còn hạn chế hành động của bọn họ. Tuy cô Ngải Mễ này thoạt nhìn giống người tốt, nhưng cô cũng nên cẩn thận một chút.

“Ha ha! Chị không phải dân buôn lậu lừa bán trẻ em đâu. Chúng ta có chung một người bạn, cậu ấy nhờ chị đến đưa em đi gặp mặt, vì cậu ấy không tiện ra mặt.” Ngải Mễ ghé sát vào tai Thiên Ân nói ra một cái tên.

Thiên Ân ánh mắt mở to, nước mắt cũng theo đó rơi xuống.”Anh …..”

“Suỵt ……” Ngải Mễ hiểu ý cười “Được rồi, đừng khóc nữa, nhanh đi gặp cậu ấy đi.”

“Dạ.” Thiên Ân nhanh chóng gật đầu, cố nén cảm giác mừng như phát điên trong lòng xuống, lôi hành lý đi theo Ngải Mễ bước trên con đường dẫn cô đến với một cuộc sống mới.

“Hành Kiện.”

Thiên Ân nhìn thấy người mà mình mong nhớ bấy lâu, cảm giác dường như đã trải qua mấy thế kỉ, cô kích động chạy lên định ôm lấy anh, lại đột nhiên dừng lại.

Vẻ mặt lạnh nhạt của Hành Kiện khiến cô cảm thấy hoang mang.

Trên đường đến đây, Thiên Ân hào hứng tưởng tượng đến vẻ mặt của Hành Kiện khi trông thấy cô. nhiều năm không gặp như vậy, tất nhiên anh cũng sẽ vô cùng vui mừng giống như cô. Không ngờ rằng giờ đây anh chỉ ngồi trên ghế sô pha, lạnh lùng nhìn cô.

“Hành Kiện.” Thiên Ân không biết phải làm sao.

Hành Kiện nhìn Thiên Ân, đánh giá qua một lượt mới mở miệng nói “Ngồi đi.”

Thiên Ân buông hành lý, sợ hãi ngồi xuống bên cạnh anh.

Cô có rất nhiều điều muốn nói với Hành Kiện, nhưng giờ phút này lại không biết nên nói gì , huống hồ Hành Kiện dường như thật xa lạ.

“Anh …… Tại sao lại không hề viết thư cho em ……” Thiên Ân nói ra vấn đề đã muốn hỏi bấy lâu.

Hành Kiện làm ra vẻ miễn cưỡng “Tôi bận.“

Không khí một lần nữa trầm xuống, Thiên Ân cố lấy lại dũng khí “Anh …… Thay đổi nhiều ……“

“Mọi người đều sẽ thay đổi , nhưng mà, em lại không có gì thay đổi ……” Hành Kiện nhìn chằm chằm vào cô , lúc này mới thản nhiên nở nụ cười.

Tim Thiên Ân đập mạnh một nhịp. Anh ấy đã trở nên thật chín chắn, cười lên nhìn thật đẹp…..

“Đến Đài Bắc làm gì? Có chỗ ở chưa?“

Anh hỏi bâng quơ, Thiên Ân lại vô cùng vui mừng, thật thà trả lời: “Em tới tìm anh nha! Trên TV nhìn thấy anh, em liền nhận ra anh ngay …… Anh đã nói em có thể tới tìm anh, hơn nữa em cũng tốt nghiệp trung học rồi, nên mới tới tìm anh ……“

Hành Kiện cau mày: “Cô nhi viện có ai biết ca sĩ Hành Kiện chính là tôi không?“

“Không có …… Hơn nữa em không có nói cho bất cứ ai cả, ngay cả ma ma cũng không biết ……“

“Nghe này, không được đem quá khứ của tôi nói cho bất cứ người nào cả, còn nữa, sau này em sẽ là em họ của tôi, nhớ chưa?” Đột nhiên Hành Kiện trở nên vô cùng nghiêm túc.

Thiên Ân không rõ ý anh, ngây ngốc hỏi “Vì sao?“

Hành Kiện có vẻ không kiên nhẫn: “Không vì sao cả. Nếu em muốn ở bên cạnh tôi, thì đừng hỏi nhiều như vậy và phải biết thận trọng từ lời nói đến hành động, biết không ?“

Hành Kiện cho phép cô được ở bên anh! Nghe được tin tốt như thế, Thiên Ân vui mừng không thể tả. Để tránh làm anh tức giận, cô lập tức không hỏi nhiều nữa.

Lúc này Ngải Mễ đi tới.

“Thiên Ân, chị này là quản lý của anh, chị Ngải Mễ.”

Ngải Mễ là người đã ‘khai quật’ tài năng âm nhạc Hành Kiện.

Một năm trước, khi một ca sĩ khác của Ngả Mễ quay MV, Hành Kiện là trợ lý quay phim.

Mặc dù công việc khiến toàn thân mỏi mệt, nhưng Ngải Mễ vẫn phát hiện vẻ bề ngoài của Hành Kiện toát ra khí chất phong lưu phóng khoáng, giọng nói trầm thấp của anh cũng thực độc đáo, vì thế lập tức bố trí thử giọng.

Lúc Hành Kiện vừa đánh ghi-ta vừa thuận miệng hát lên bài hát do chính anh sáng tác, toàn thân Ngả Mễ bỗng nhiên nổi da gà, đến tận lúc bài hát kết thúc, gương mặt cô cũng ướt đẫm nước mắt.

Hôm sau, Ngải Mễ lập tức báo cáo với công ty, ký hợp đồng với Hành Kiện.

Thiên Ân thực sự cảm kích Ngải Mễ, thân thiết gọi một tiếng: “Chị Ngải Mễ.”

Tiếp đó, Hành Kiện liền nói quyết định mà mình vừa nghĩ ra với Ngải Mễ.

Ngả Mễ vốn có chút do dự, nhưng thấy Thiên Ân rất dễ mến, cuối cùng cô cũng gật đầu: “Sau này em sẽ theo chị học hỏi, giúp Hành Kiện xử lý những việc vặt vãnh.”

“Dạ được! Chị Ngải Mễ.”

Về đầu trang
Về đầu trang