Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Zoo
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18
A+
Màu nền :

Zoo - Chương 11: Trong Công Viên Buổi Chiều Tà Hôm Ấy(11)

Hồi tiểu học, gần nhà tôi có một công viên rất nhỏ, vây kín bởi những tòa nhà cao tầng. Khi ngày tàn, nơi đây vô cùng yên tĩnh, không còn âm thanh của xe cộ và người qua lại nữa. Đôi lúc có chiếc giày trẻ em đánh rơi. Công viên này là thế.

Đến giờ ăn tối, lũ bạn cùng đến công viên nô đùa với tôi đã về nhà cả rồi, riêng tôi vẫn nán lại chờ đến lúc cha mẹ trở về.

Chơi đánh đu chán, ma xui quỷ khiếhn t ế nào tôi lại chạy đến chỗ bãi cát.

Bãi cát ở góc công viên đó hay bị lãng quên vì mọi người thường ham đánh đu hoặc chơi cầu trượt.

Lúc hoàng hôn, ánh mặt trời lách qua khe hở giữa các tòa nhà, nhuộm đỏ thắm cả khoảnh đất im ắng này. Mình tôi lặng lẽ ngồi nghịch cát bên cạnh cái xô nhựa màu vàng ai đó bỏ quên. Tôi cởi giày, đắp cát lên hai bàn chân. Những hạt cát nhỏ li ti lọt qua các kẽ ngón chân rơi xuống, cảm giác man mát rất dễ chịu.

Tôi thường duỗi thẳng cánh tay thọc xuống cát để đo xem cát sâu đến đâu. Chưa thấy đáy đâu mà cả cánh tay tôi lút vào bằng hết. Tôi kể chuyện này với cha nhưng ông không tin, “Bãi cát ấy phải có đáy, chứ không thể sâu thế được.”

Chắc cha nhầm rồi, mấy lần thọc tay xuống, cát đều ngập hết cánh tay tôi.

Tôi không nhớ đây là lần thứ mấy tôi làm việc này. Ở góc công viên có một cái cây, dưới nắng chiều, bóng lá hắt xuống trông như một bức tranh đen trắng. Lúc tay phải lút đến nách thì đầu ngón tay tôi chạm phải một vật. Đó là một thứ mềm và mát được chôn dưới cát. Tôi tò mò ra sức thọc xuống sâu hơn nữa. Khi đầu ngón giữa gắng gượng đụng được vào nó, tôi cảm nhận được sự mềm mại và đàn hồi. Tôi muốn nắm lấy để lôi lên nhưng không làm được. Tôi còn có cảm giác có thứ gì đó bám vào đầu ngón tay.

Tôi rút tay lên để nhìn, thì ra là mấy sợi tóc khá dài. Tuy dính cát lem nhem nhưng vẫn nhận ra được đây là những sợi tóc của con gái.

Tôi lại thọc tay xuống, định sờ vào cái vật bị chôn ở dưới. Nhưng lần này thì dù quờ quạng thế nào, ngón tay cũng không đụng phải thứ gì cả. Tiếc ơi là tiếc!

Các tòa nhà cao tầng bao quanh công viên với những ô cửa sổ đóng im ỉm chìm trong không gian đỏ ối, trông như những bức tường lớn vây kín tôi và bãi cát ở giữa.

Tôi lại thọc tay xuống cát, lần này thì đụng phải thứ gì đó, giống như một con cá vừa đớp vào tay.

Rồi cổ tay tôi đột nhiên bị tóm lấy và ghì thật chặt. Tôi định rút tay lên nhưng bị ghìm giữ, không thể cựa quậy. Xung quanh không có ai cả, dù kêu cứu thì cũng chỉ có tiếng vọng đáp lại, vì bốn bề đều là nhà cao tầng.

Tôi đành nắm bàn tay phải lại, nhưng bị một sức mạnh nào đó gỡ các ngón tay ra. Có một ngón tay nhỏ đụng vào lòng bàn tay tôi, ngón tay ngọ nguậy như đang viết chữ.

Cho tôi ra khỏi đây.

Người nằm dưới cát đã viết mấy chữ này vào lòng bàn tay tôi. Tôi bèn thọc nốt tay trái xuống cát, dùng móng tay viết lên cổ bàn tay đang giữ chặt tay tôi hai chữ:

Không được.

Người nằm dưới cát đành tiếc nuối buông tay ra, tôi rút cả hai tay lên rồi đi về nhà. Kể từ lần ấy, tôi không dám đến gần bãi cát nữa. Về sau, công viên bị phá bỏ để xây một chung cư. Tôi bèn đến nhìn lại bãi cát, và nhận ra rằng nó rất nông, không thể chôn thứ gì bên dưới được.

Table of Contents Đăng bởi: admin

Về đầu trang
Về đầu trang